Hắc Vũ thượng nhân rơi vào cảnh này tự nhiên cả kinh một trận, nhưng trên mặt lại không hoảng loạn chút nào, một tay nhanh chóng bấm quyết rồi lại há miệng phun ra một cái chuông bạc nhỏ.
Sau một tiếng "đương" thanh thuý vang lên, cái chuông nhỏ lập tức huyễn hoá thành cái ảo ảnh cự chuông lớn hơn trăm trượng, đem thân hình lão giả hoàn toàn phủ vào trong.
Đồng thời, từ trên hư ảnh cự chuông tản ra từng vòng quang lãng hướng bốn phương tám hướng cuốn tới, những thứ đất đá từ trên hai đỉnh sơn phong đổ xuống lần lượt tiếp xúc với quang lãng liền biến thành tro bụi trong nháy mắt.
Mà hai toà sơn phong đột nhiên loé lên một trận sáng xám trắng, từ trung tâm hai toà sơn phong lộ ra vô số hòn đá ngưng tụ thành hai cái cự thủ, năm ngón tay duỗi ra, độ dài chí ít cũng đạt tới trăm trượng, phảng phất như ẩn chứa lực lượng vô cùng vô tận ở trong đó.
"Rầm rầm", hai tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra!
Giống như động tác đập ruồi, hai cái cự chưởng hung hăng vỗ lên trên cái hư ảnh cự chuông một nhát.
Bản thân cái chuông nhỏ vốn là một loại bảo vật khó lường nhưng dưới cỗ cự lực cường đại như vậy cũng chỉ gào thét một trận rồi bị đánh cho hỏng mất.
Thân ở trong hư ảnh cự chuông, Hắc Vũ thượng nhân rốt cục hiện ra vẻ mặt kinh hoàng, lúc này liền quát to một tiếng, tay áo đột nhiên giương lên thả ra một đoàn ngân quang.
Sau một tiếng sấm nổ, vô số lôi điện màu bạc nhỏ như sợi tơ tạo thành một cái lưới điện màu bạc như ẩn như hiện mở bung ra.
Chính là bảo vật trên Hỗn Độn Vạn Linh bảng, Ngân Tiêu lôi võng!
Với thần thông huyền diệu của cái lưới này, một khi tế ra tự nhiên đủ để ứng phó với cú đột kích trước mắt.
Trong lòng lão giả khẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng trên miệng lại lầm rầm niệm chú, hơn nữa một tay còn hư không trảo một cái. Theo đó, vài đoàn linh quang từ trong lòng bàn tay di động ra.
Hắn muốn triệu hồi ra những bảo vật khác để đối phó với địch nhân trước mắt, nhưng ngay đúng lúc này một màn khó tin bỗng xuất hiện!
Hư không phụ cận chợt dao động, một cái bạch thủ trắng như ngọc đột nhiên phóng ra, rồi trảo ra một cái nhìn như rất tuỳ ý, nhưng một trảo này lại dễ dàng đem một đoàn linh quang trong đó tóm gọn lại. Sau đó, năm ngón tay khẽ siết chặt lại, lão giả theo đó chỉ cảm thấy một trận đau đớn như xé tan hồn phách truyền vào trong óc, hét thảm một tiếng, thần niệm liên lạc với Ngân Tiêu lôi võng cũng theo đó mà bị cắt đứt đi, đồng thời thân thể cũng lung lay một trận, bộ dáng giống như sắp ngã từ trên không xuống vậy.
Mà chỉ một khắc trì hoãn này, hai cái thạch thủ khổng lồ từ hai toà núi kia liền tập trung hung hăng đánh vào một chỗ.
Cho dù có kinh sợ tới hồn bay phách lạc như lão giả vẫn kịp thời thôi động pháp lực toàn thân, ngoài thân đột nhiên hiện ra một tầng chiến giáp xanh mượt.
Nhưng lực lượng của hai cái thạch cự chưởng thực sự quá khổng lồ!
Chỉ sau một tiếng nổ rung trời đất, hộ thể linh quang cùng chiến giáp dưới cỗ cự lực của hai thạch cự thủ liền vỡ vụn tấc tấc, thân thể theo đó mà hoá thành một cỗ huyết vụ bạo liệt tản ra.