Khuôn mặt nguyên anh này cực kỳ giống Hàn Lập, vừa xuất hiện, hướng về phía dưới thân thể vẫy cánh tay nhỏ bé một cái.
Một tiếng sét vang lên, từ trên người Hàn Lập một viên cầu có vô số tơ vàng bao quanh bay ra, xoay tòn một cái rồi lơ lửng giữa không trung.
Nguyên anh vươn ra một cánh tay trắng nõn, điểm nhẹ về phía quả cầu này một cái. Lập tức, mặt ngoài viên cầu chợt lóe lên điện quang, nổ vang đùng đoàng, các tơ vàng vỡ vụn ra từng tấc, để lộ ra hộp gỗ mà trắng sữa bị phong ấn bên trong.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn cua nguyên anh xuất hiện vẻ mim cười nơi khóe miệng, rồi lẩm bẩm trong miệng. Xung quanh liền nổi lên dao động, hơn mười viên ngọc năm màu hiện lên không một tiếng động, lóe ra linh quang, rồi hóa thành từng con mắt quỷ dị, vòng sáng năm màu bỗng chốc rực rỡ hơn.
Sau thời gian một chén trà, trên không trung một thảo nguyên xanh mênh mông bát ngát, hóa thân do một luồng thần niệm ngưng tụ lại của Hàn Lập xuất hiện ở tầng trời thấp. Hắn nhìn lướt qua mọi nơi trước, sau khi chưa nhìn thấy sự hiện diện của Xa Kỵ Cung, vẻ mặt hơi đổi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên cao.
Tại vạn trượng trên trời cao, một mặt trời chói rực đang tỏa ra ánh sang trắng, có vẻ nóng nực vô cùng.
Hai mắt Hàn Lập nhìn không chớp, vẻ mặt không có biểu tình gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm quầng sang chói.
Qua thời gian một bữa cơm một chút, cuối cùng từ trên cao truyền đến giọng cười ha ha của một nam tử xa lạ:
"Sách, sách, quả nhiên không phải dạng người bình thường, chỉ một thần niệm hóa thân cũng có thể phát hiện sự hiện diện của bổn tọa. Thảo nào Xa lão quái đem hy vọng gửi gắm lên người ngươi, nguyện ý cùng ngươi hợp tác"
Lời vừa dứt, bóng đen chợt lóe lên trong quầng sang chói kia, đột nhiên một đoàn ánh sáng đen bay vọt ra từ đó, sau một cái chớp lóe, bỗng nhiên xuất hiện tại một nơi cách Hàn Lập không đến vài chục trượng.
Chính là một gã nam tử râu quai nón, mặc chiến giáp màu đen,.
Vẻ mặt hắn tươi cười, mới hiện thân liền dùng thần niệm quan sát Hàn Lập không ngừng, bộ dạng có vẻ hứng thú.
"Các hạ là ai, Xa tiền bôi ở đâu rồi?"
Hàn Lập nhìn rõ cảnh này, trong lòng khẽ rùng mình một cái, nhưng trên mặt bình tĩnh kỳ lạ, hỏi một câu.
"Bây giờ Xa lão quái đang có chuyện quan trọng quẩn chân, muốn trở lên đây cũng phải hao phí chút thời gian. Hay là Hàn đạo hữu nói chuyện với bổn tọa trước, thế nào?"
Nam tử nháy nháy mắt, vân vê râu mép, nói.
"Trò chuyện cùng các hạ? Hình như ta cũng không quen đạo hữu, cũng chưa bao giờ nghe Xa tiền bối nói trong trong Trấn Ma Tỏa còn có người khác."
Hai mắt Hàn Lập khẽ nhíu, nhìn nam tử một lúc lâu mới trả lời chậm rãi.
"Tất nhiên Xa lão quái sẽ không nhắc tới bổn tọa. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, chuyện hợp tác giữa hắn và ngươi, ta cũng có thể đáp ứng, hơn nữa ta chỉ yêu cầu thấp hơn mà thôi."