Nhân cơ hội này, Hàn Lập không chút do dự chà khẽ xát hai tay rồi đột nhiên giương lên!
Lôi âm nổi lên!
Kim sắc điện quang nhất thời chớp động, vô số đạo hồ quang bắn ra, sau một cái chớp động liền hoá thành một tầng lôi võng hướng thạch linh cuốn tới, cũng đồng thời co chặt lại.
Chưa cần chờ linh vật kia từ trong tiếng hừ lạnh của Hàn Lập tỉnh lại thì trên người nó đã bị một tầng hồ quang điện bao kín lại.
Nhưng thạch linh nào dễ dàng để bị bắt như thế!
Lúc này một tiếng tiêm minh từ trong miệng nó phát ra, hoàng sắc yêu hoả lần nữa lại cuồn cuộn tuôn ra.
Ích Tà thần lôi biến thành hồ quang điện cùng yêu hoả này vừa tiếp xúc với nhau, sau một trận thanh âm trầm thấp phát ra liền hiện ra xu thế tan rã.
Thạch linh cứ như vậy mà lại muốn giãy thoát ra!
Nhưng Hàn Lập vất vả đem nó vây khốn lại nào để nó có cơ hội trở mình thoát ra được chứ, lúc này khoé miệng hắn chợt nổi lên một tia cười lạnh, một tay bấm quyết niệm chú, trong nháy mắt hắn đã độn tới sát một bên thạch linh.
Nhưng vào lúc này, bên tai hắn bỗng nhiên truyền đến thanh âm có chút dồn dập của Hắc Vũ thượng nhân:
"Hàn đạo hữu chậm đã, lão phu có được linh trùng có thể chế phục được linh vật này."
Hàn Lập ngẩn ra, động tác trong tay theo đó mà dừng lại một chút.
Chỉ thấy một con mắt của lão giả nguyên bản không nhúc nhích trên không trung nãy giờ đột nhiên chớp động vài cái, tiếp đó trong miệng thét dài một tiếng.
Chỉ tíc tắc sau, đầu phi hạt xanh lam kia ngoài thân mơ hồ một chút rồi loé phân ra mười mấy hư ảnh huyễn hoá thành mười mấy đầu phi hạt độc nhất vô nhị.
Đám phi hạt vừa thành hình liền giang rộng đôi cánh ra ào ào hoá thành một đoàn lam quang mà tiêu thất tại chỗ. Ngay sau đó, không gian bên dưới chợt hiện ra một đạo giao động, đám phi hạt này theo đó mà xuất hiện ở phía trên không thạch linh, vĩ câu cũng sáng ngời lên, từng đạo lam quang lúc trước công kích thạch linh cũng từ đó mà phun ra.
Lúc này đây, đầu thạch linh kia thân ở trong Ích Tà lôi võng căn bản không thể cựa quậy được chút nào tự nhiên bị đám lam mang này tiến nhập vào thân hình không thấy bóng dáng.
Một tầng lam sắc vân vụ trong nháy mắt hiện lên trên gương mặt của linh vật, ngoài thân hoàng sắc hoả diễm nguyên bản đang rào rạt thiêu đốt liền như gặp phải khắc tinh mà trở nên ảm đạm không chút ánh sáng, thậm chí cuối cùng theo một tiếng muộn hưởng mà tán loạn tiêu thất.
Hoàng Lương thạch linh gặp cảnh này liền trở nên giận dữ vô cùng, nhe răng há miệng hung hăng hấp một bụng khí, thân hình thoáng cái liền như một quả bóng hơi nhanh chóng bành trướng lên, đồng thời một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ theo đó mà tản ra.
Hàn Lập cảm ứng được cỗ khí tức quỷ dị này, dường như nhớ tới điều gì đó mà sắc mặt đại biến, thân hình nhoáng lên một cái liền xuất hiện ở một phương cách đó trăm trượng xa xa.
Mà trong khoảnh khắc đó, thân hình của đầu Hoàng Lương thạch linh kia đã hoàn toàn căng tròn ra khiến tầng kim lôi võng chớp động không thôi, bộ dáng như có thể bạo ra bất cứ lúc nào.