Hắc Vũ thượng nhân cùng tăng nhân tự nhiên sẽ không để linh vật này chạy thoát đơn giản như thế.
Lúc này, lão giả không chút do dự thúc dục bảo vật. Nhất thời, cự chung thoáng rung động liền thả ra một mảnh ngân sắc âm ba hùng hổ cuốn xuống.
Tăng nhân thì một tay lại lật chuyển, linh quang chợt loé lên, trong tay có thêm một cái trận bàn trắng tinh như ngọc, ngón tay nhanh chóng điểm động vài cái, cái hố lớn ở phụ cận chợt nổ vang một tiếng, vô số quang trận hiện lên, đồng thời từng đạo cấm chế ba động như thuỷ triều đủ loại tuôn ra, trong nháy mắt tất cả chúng đan vào nhau tạo thành một cái lưới lớn chặn kín đường lùi của linh vật lại.
Không chỉ như thế, không gian phía trên tầng cấm chế còn truyền tới một trận phượng minh, ba đoàn xích hồng hoả diễm đỏ rực chợt loé lên, ba con hoả cầm theo đó hiện ra, cũng không chút do dự mà hướng lên cao há miệng phun ra ba cột hoả trụ, trong nháy mắt liền hình thành một mảnh hoả vân hướng thạch linh chụp tới.
Ngoài ra, bên cạnh thạch linh quỷ dị chợt xuất hiện một con phi hạt toàn thân xanh lam lóng lánh, lam sắc câu vĩ khẽ động, một đạo hàn quang xanh lam nhọn hoắt không một tiếng động bắn ra.
Trong nháy mắt, Hoàng Lương thạch linh liền rơi vào trong tình thế nguy hiểm thập phần!
Nhưng cũng như thế cũng đủ chọc giận linh vật, ngoài thân nó kim quang lưu chuyển một trân, bỗng nhiên chợt phát ra một tiếng quái minh. Theo đó, con mắt thứ ba trên trán nó chợt trợn lớn lên, một đoàn bạch quang chói mắt khiến cho người ta khó có thể mở mắt được phóng thích ra.
Hắc Vũ thượng nhân cùng tăng nhân đang ở một bên thi pháp công kích thạch linh, đối mặt với cảnh này cũng không khỏi theo bản năng mà nhắm hai mắt lại, nhưng sau khi mở mắt ra thì sắc mặt cả hai đều đại biến.
Vừa mở mắt ra Hắc Vũ thượng nhân liền phát hiện ra chính mình đã rơi vào một mảnh hoả hải mênh mông vô cùng, trên dưới trái phải đều là hoả diễm cuồn cuộn, mà những hoả diễm này nhìn như rào rạt thiêu đốt nhưng mà lại băng hàn tới thấu xương.
"Hoàng Tuyền địa hoả! Không đúng, đây là ảo thuật."
Sắc mặt Hắc Vũ thượng nhân biến đổi, không khỏi có chút thất thanh nói ra, nhưng dù sao hắn cũng không phải là tu sĩ tầm thường, ngay sau đó liền phản ứng lại nhưng sắc mặt lại không tốt hơn được chút nào.
Trước khi xuất phát, tuy rằng sớm đã được biết Hoàng Linh thạch linh thiên phú ảo thuật kinh người, ngay cả Hợp Thể kỳ tu sĩ cũng có thể vây khốn được, nhưng trăm triệu lần không ngờ ảo thuật lại bá đạo đến mức này, không chút dấu hiệu báo trước đã vây khốn hắn vào ảo cảnh.
Hơn nữa, ảo cảnh huyễn hoá ra chính là loại hoả diễm phiền toái nhất, khó chơi nhất, Hoàng Tuyền địa hoả!
Thạch linh này vốn dĩ thiên sinh trong địa hoả, đã sống trong đó không biết bao nhiêu vạn năm, tự nhiên thần thông ảo thuật sớm luyện tới lô hoả thuần thanh, muốn bằng vào sơ hở của ảo trận mà thoát ra tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Xem ra muốn thoát khỏi ảo thuật thì cũng chỉ cậy mạnh mà cưỡng ép đánh tan mà thôi.
Lão giả rất nhanh thả một cái hắc sắc tiểu thuẫn bảo vệ toàn thân, vừa âm trầm cân nhắc.
Bên kia, tăng nhân cũng giương đôi mắt nhìn thân mình ở trong một khoảng hôi mông mông không gian, Hắc Vũ thượng nhân cùng các linh thú khác đều không rõ tung tích, duy độc trước mắt mấy trăm trượng xa xa lơ lửng một khối cự vật cao trên nghìn trượng.