"Có thể cướp về tay? Lời này là thật sao! Nếu ta nhớ không nhầm thì hai bảo vật này hình như đã được Huyết Quang thánghtổ tế luyện thành nhất thể rồi, làm sao có thể cướp lấy được chứ."
Lúc đầu, Hàn Lập rất kinh ngạc nhưng sau thoáng trầm ngâm, lại xuất hiện vẻ mặt không tin tưởng.
"Hình như ta chưa nói cho đạo hữu biết, một trong hai chí bảo kia, Tử Ngôn đỉnh vốn là vật của lão phu."
Lão giả mân mê chòm râu, thâm ý nói một câu sâu sắc.
"Hả, có chuyện này sao!"
Hàn Lập thất thanh nói.
"Hừ, khi lão phu bị Huyết Quang ám toán, buộc phải đem nguyên thần trốn vào trong Trấn Ma Tỏa này, mới dấu diếm được tên giặc kia. Nhưng thân xác với Tử Ngôn đỉnh đều rơi vào tay tên tiểu nhân kia. Tất nhiên là hắn đã tiêu phí hơn trăm năm luyện hóa thần niệm trong đỉnh của ta. Sau đó, tế luyện lại lần nữa để dùng. Nhưng kỳ thật lúc trước, thần niệm lão phu lưu lại trong đỉnh chia ra làm hai phần, một minh một ám. Chỉ cần tên giặc này chưa phát hiện ra thần niệm thứ hai kia, tự nhiên có cơ hội giúp đạo hữu đoạt lại bảo vật này."
Lão giả mân mê chòm râu, lộ ra vẻ âm trầm nói.
"Tiền bối đã có con bài úp này thì rất có khả năng thành công. Nhưng không biết thần niệm lưu lại trong bảo vật mạnh mẽ ra sao, tiền bối có mấy phần nắm chắc?"
Hàn lập nghe xong, tâm tư chấn động nhưng vẫn cẩn thận dò hỏi.
"Luồng thần niệm kia đã được đặc biệt luyện chế ra, chuyên dùng để đối phó sự tình như thế này. Chỉ cần chưa bị Huyết Quang phát hiện, đại khái có hơn năm thành có thể khiến bảo vật này thoát ly sự khống chế của hắn. Mặt khác, theo lão phu tính toán, kể cả nếu không đoạt được bảo vật này thì cũng có thể uy năng của bảo vật giảm đi, không thể tạo thành uy hiếp cho Hàn đạo hữu."
Xa Kỵ Cung nói một cách tự tin kỳ lạ.
"Nắm chắc một nửa, điều này cũng đủ để thử mạo hiểm một phen. Nếu Tử Ngôn đỉnh không cần bận tâm, không biết tiền bối có phương pháp đối phó Thải Quang tháp không? So sánh với Tử Ngôn đỉnh, bảo vật này có thần thông bắt hút sinh linh, càng thêm nghịch thiên và khó giải quyết."
Hàn Lập gật gù rồi bỗng nhiên hỏi.
"Mặc dù Thải Quang tháp không phải đồ vật của lão phu nhưng cũng là một kiện Huyền Thiên tàn bảo nổi danh ở Thánh giới. Cũng không biết lúc trước làm sao mà tên tiểu nhân Huyết Quang có được. Ta đã vài lần thấy bảo vật này, quả thực là có uy năng kinh người, cho dù chính ta đối mặt cũng không nắm chắc có thể phá giải."
Khuôn mặt Xa Kỵ Cung thoáng trầm ngâm, nghiêm nghị nói.
"Nói như vậy tức là bảo vật này căn bản là không thể đối phó?"
Trong lòng Hàn Lập trầm xuống, chậm rãi nói.
"Tuy không thể loại bỏ Thải Quang tháp, nhưng nếu chỉ giúp ngươi kéo dài chút thời gian thì không phải là không có biện pháp. Chỉ cần ngươi có thể nhân cơ hội này thu phục lại Tử Ngôn đỉnh, lại dùng chính đỉnh này đối phó với tháp kia, đồng dạng là Huyền Thiên tàn bảo, chắc hẳn đủ để tự bảo vệ mình."