Ngay khi Thanh Long thượng nhân buộc phải đem các kiệt suất đệ tử của tứ đại tông môn, vụng trộm dùng bí mật truyền tống trận rời khỏi Ỷ Thiên thành, thâu đêm hướng Thiên Uyên thành bí mật ra đi, thì Hàn Lập lại lâm vào một trong hiểm cảnh nguy cơ nhất từ khi tiến vào Linh giới tới giờ.
Sau khi cảm ứng được pháp trận tạm thời, Giáp Nguyên phù cùng Cửu Cung Thiên Kiền phù liên tiếp thất bại, hắn thực sự hoảng hốt, tâm chìm xuống đáy vực.
Tuy hắn không hề trông cậy vào mấy cái thủ đoạn này có thể khắc địch chiến thắng, nhưng thực sự không thể ngờ rằng ngay cả hơi chút ngăn cản Huyết quang thánh tổ hóa thân dù chỉ một lát cũng không xong. Pháp trận cùng hai loại phù triện có thể nói là dị bảo, chỉ vừa kích phát thì nháy mắt đã bị phá vỡ.
Thần thông nghịch thiên như thế, Hàn Lập biết chính bản thân không thể làm được.
Có thể nói, Huyết Quang thánh tổ hóa thân đang đuổi phía sau, thực lực ở trên hắn một phần, cho dù vận dụng vài loại thủ đoạn sát thủ, tỷ lệ thủ thắng không chắc đã được năm thành.
Dưới loại tình hình này, Hàn Lập chắc chắn không muốn mặt đối mặt tranh đấu trực tiếp cùng đối phương.
Dù sao, nếu hắn đấu pháp thất bại, thực sự ra đi mà vẫn may mắn đập chết đối phương, cũng chỉ tính rằng đã khiến cho vị Huyết Quang thánh tổ này tổn thất một khối hóa thân mà thôi. Lỗ vốn như thế, hắn tuyệt sẽ không chơi.
Cho nên sau khi thử đối phương hai lần, theo như thực lực của truy binh lớn hơn rất nhiều so với suy đoán, lúc này hắn thu lại tâm tư, cân nhắc xem chạy thế nào cho thoát.
Tuy rằng không biết thần niệm của hóa thân kia có thể theo dõi trong phạm vi bao xa, nhưng nếu lấy sự đáng sợ của Đại Thừa tu sĩ, trừ khi hắn một hơi độn ra xa mười vạn dặm, nếu không tuyệt đối không thể thoát khỏi tình trạng bị khóa mục tiêu như bây giờ. Nhưng hiển nhiên trừ khi tốc độ phi độn của hai người cách nhau một khoảng lớn, nếu không thì còn lâu mới làm được.
Hắn biến thành cự bằng bay nhanh không nghỉ, các loại ý niệm cũng dồn dập tuôn ra, không ngừng tính toán trong đau khổ.
Hàn Lập tự nhiên không biết, phía sau, gã huyết tinh thiếu niên đang đuổi sát không thôi cũng đang giật mình.
Dưới chân ba tên, chiếc huyết sắc tiểu thuyền chính là một loại danh tiếng lừng lẫy phi hành dị bảo, toàn lực thúc dục thì có thể cùng tốc độ phi độn của Đại Thừa tu sĩ nhất phân cao thấp.
Tuy rằng bây giờ chỉ do hóa thân khu sử, không thể phát huy toàn bộ tốc độ, nhưng so ra thì căn bản độn tốc một gã Hợp Thể tu sĩ không thể sánh bằng,
Mà bọn họ toàn lực khống chế bảo vật này đuổi theo thời gian dài như thế, nhưng lại không thu hẹp được bao nhiêu khoảng cách với đối phương, cũng rất là bất đắc dĩ!
May mà bọn họ có ba người, luân phiên nhau nghỉ ngơi cũng không đến nỗi nào, hai tên đả toạ, một tên thúc dục tiểu thuyền thì chẳng lo pháp lực khô kiệt mà đánh mất mục tiêu, cho nên tuy có chút buồn bực nhưng cả ba tên đều thong dong, cứ từ từ rồi cũng tóm được nhà ngươi.