Thấy vậy, Hàn Lập thoáng rùng mình một cái, trong lòng khẽ thúc giục pháp quyết.
Hai toà cực sơn đang bay nhanh ra chợt nhoáng lên, hào quang vạn đường, biến lớn thành trăm trượng cao, khẽ đè xuống.
Hai tiếng "rầm rầm" trầm thấp phát ra, mặt ngoài tầng thất thải quang tráo hào quang vặn vẹo một trận, hai toà cực sơn khủng bố kia không những lại bị hất ngược mà còn không chút tổn hao nào!
Về phần mười ba đầu linh trùng biến thành mười ba đoàn tử quang kia cũng liên tiếp đụng lên trên tầng quang tráo.
Không gian phụ cận tầng quang tráo phải run rẩy một trận, bộ dáng như muốn hất văng những đầu linh trùng này ra nhưng mười ba đầu linh trùng này chợt phát ra một tiếng kêu bén nhọn rồi hình thể chợt cuồng tăng lên vài thước lớn, những cái chân quơ quơ cào loạn lên mà sinh ra một tầng ngân mang đâm thẳng vào tầng quang tráo.
Không gian gần tầng quang tráo khẽ vặn vẹo không ngừng nhưng số linh trùng này giống như cắm rễ tại chỗ, căn bản là không thể lay động mảy may.
Không chỉ như thế, những đầu linh trùng này còn hé miệng phun ra một đoàn tơ tuyến vàng rực cỡ ngón tay cái, tơ vàng lướt đi, không thèm để ý tới năng lực phòng ngự đáng sợ của tầng quang tráo mà trực tiếp xuyên thủng qua.
Nguyên bản tầng quang tráo dày và đậm đặc dị thường, dưới sự công kích của mười ba đoàn kim ti, từng cỗ quang hà diễm lệ thông qua mười ba sợi kim ti mà mau chóng bị hấp vào trong người đám linh trùng.
Chỉ chốc lát sau, màn quang tráo nhanh chóng đã trở nên ảm đạm, thanh âm vù vù phát ra, giống như đang mất đi với tốc độ cực kỳ mau lẹ.
Hai đầu khôi lỗi lưu ly thấy vậy, thần tình ngẩn ngơ nhưng lập tức thất thải quang mang từ hai cánh tay lại tiếp tục bạo phát ra, hoá thành linh lực hướng bốn phía điên cuồng rót vào.
Màn quang tráo theo đó mà chợt loé lên, hào quang rực rỡ hẳn lên, lần nữa lại phát ra thanh âm ong ong vang dội.
Nhưng với tốc độ thôn phệ của đám linh trùng này hiển nhiên cực kỳ kinh người, làm cho hai đầu khôi lỗi cho dù còn nhiều bản lĩnh thông thiên chưa xuất ra nhưng cũng không dám rời tay lơ là chút nào.
Hai bên ngoài ý muốn mà giằng co một chỗ!
Hàn Lập thấy vậy đầu tiên thì có chút ngạc nhiên nhưng sau đó lại mừng rỡ một hồi. Một tay bắt đầu bấm quyết, bảy mươi hai khẩu phi kiếm từ trên người bắn ra, biến thành mấy trăm đạo kiếm ảnh rồi tất cả hợp nhất thành một thanh cự kiếm dài mười trượng.
"Trảm!"
Hàn Lập quát khẽ một tiếng, ngón tay hướng cự kiếm màu xanh điểm liên tục, cự kiếm chợt "ù ù" hoá thành một đạo thanh sắc quang trụ hung hăng bổ xuống.
Có lẽ Thanh Trúc Phong Vân kiếm về mặt biến hoá kém hơn ngân thước nhưng xét về mặt sắc bén thì lại mạnh mẽ hơn nhiều. Hơn nữa bộ phi kiếm này lại là bổn mệnh pháp bảo được hắn thôi dục nhiều năm trong cơ thể, cũng đã sinh ra một tia linh tính, cũng có một chút kỹ năng phá không. Hiện tại màn quang tráo bảy màu này cho dù huyền diệu dị thường nhưng hơn nửa uy năng đã bị đám linh trùng đang thôn phệ kiềm chế, cho nên Hàn Lập đối với một trảm này tin tưởng bảy tám phần thành công.