Chỉ thấy "thuẫn", "đạn", "phản", vài cái cổ văn cùng hiện ra, cổ văn vừa hiện khiến cho đám hắc sắc liên hoa trên không trung chợt biến đổi, đột nhiên huyễn hoá thành một tầng quang đoàn, hắc khí mênh mông, phía ngoài tinh quang lưu chuyển không ngừng.
Số hắc sắc liên hoa vốn đang bị Nguyên Từ cực sơn đè cho trầm xuống bỗng nhiên bị một cỗ lực lượng độc nhất vô nhị lần nữa hướng lên trên áp tới.
Còn số kim sắc điện hồ cùng thanh sắc kiếm ảnh vừa va chạm với tầng hắc sắc quang đoàn, trong nháy mắt quang đoàn phát ra số lượng kiếm quang sắc bén đồng dạng tương ứng đón đỡ, chỉ khác là số kiếm quang đó lại có màu đen như mực. Công kích của hai bên vừa va chạm vào nhau tạo thành một trận nổ vang, cùng nhau đồng quy vu tận, tán loạn tiêu thất.
Quang mạc này thế vậy mà lại có khả năng phục chế cùng phản xạ công kích!
Sao có thể có được loại bảo vật nghịch thiên thế này!
Hàn Lập mắt thấy toàn cảnh, trong lòng không khỏi cả kinh một trận nhưng vẫn có chút không tin, cơ hồ theo bản năng thôi động pháp quyết trong tay, hướng ngọn hắc sắc sơn phong tiếp tục hung hăng dẫm xuống.
Một cỗ quang hà mênh mông từ trong lòng bàn chân tuôn ra, quán chú vào trong Nguyên Từ cực sơn.
Bỗng nhiên, từ trên ngọn cực sơn phát ra từng trận sấm nổ, theo đó cự đại ngân văn xuất hiện bao kín đại lượng bề mặt ngọn núi, đồng thời hào quang màu xám tro đại thịnh. Màn hào quang hôi sắc này mơ hồ có chút ngưng tụ lại rồi huyễn hoá ra vô số quang ti hôi sắc dày đặc. Từng tiếng xé gió nổi lên!
Hôi ti run lên, giống như mưa rền gió giật, nhắm thẳng xuống dưới kích xuống.
Về phần ngọn thanh sắc sơn phong lại bị Hàn Lập âm thầm thúc dục cũng hung hăng đập xuống một nhát, thanh thế tự nhiên to lớn hơn xa lần trước!
Trung niên mỹ phụ cười lạnh, bộ dáng như không thèm để ý chút nào, chỉ là há mồm một cái, lần nữa hướng cự đỉnh màu tím phun ra một đoàn ma khí tinh thuần nữa.
Sau một trận nổ "ùng ùng" vang ra, một màn đồng dạng lúc trước xuất hiện!
Chẳng những công kích của hai quả núi vô công mà ngay cả đám quang ti ngay cả dễ dàng xuyên kim thấu thạch cũng bị quầng sáng bắn ra vô số hắc sắc quang ti đánh cho tán loạn tiêu thất.
Dưới tầng phòng hộ của cự đỉnh, dường như thật sự có thể phục chế ra tất cả các loại công kích mà hoá giải.
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng hơi trầm xuống.
Cũng trong lúc đó, nam tử ngân bào cũng xuất thủ.
Chỉ thấy hắn hướng về phía bảo tháp huyền phù trước người điểm ra một cái, bảy tầng cự tháp phát ra một tiếng nổ vang rồi hoá thành một đạo quang trụ thô to phóng lên cao, chợt loé lên rồi biến mất không thấy bóng dáng.
Đứng ở phía trên đỉnh núi cao ngàn trượng, Hàn Lập dường như cảm ứng được điều gì đó mà sắc mặt chợt biến đổi, hắn ngẩng cao đầu nhìn lên không trung đảo mắt nhìn qua một lượt.
Chỉ thấy trên không vạn trượng, chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện thêm một đoàn thất sắc quang mang mờ mờ, nhìn như không lớn lắm nhưng sau khi tản ra trong không khí một khắc lại đem hơn nữa hư không che kín lại.
Hàn Lập cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay khẽ vẫy một cái liền thu lại hai toà cự sơn vào trong cơ thể, đồng thời ngoài thân thanh quang chợt loé, liền biến thành một đạo thanh sắc cầu vồng bắn đi.