"Thiên Quỷ Môn, Tử Mẫu Chân Ma phiên! Đây là hai vật trong thập đại ma khí tại Linh giới chúng ta à?" Khi nghe vậy, thần sắc của Hàn Lập cũng khẽ động, có phần bất ngờ hỏi.
"Hàn huynh phải cẩn thận đó, phần lớn thập đại ma khí trong Linh giới chúng ta là đồ phỏng chế bảo vật nổi danh trong Linh giới. Hai vật trong tay ma đầu kia chỉ sợ mạnh hơn thập đại ma khí trong Linh giới chúng ta. Nếu trong tay đã có thứ bảo vật này, xem ra bắt bọn chúng không hề đơn giản, chúng ta cũng không nên dây dưa với hai tên ma đầu này nữa, trực tiếp rời đi thôi. Mà bọn chúng nói không chừng cũng không nguyện ý liều mạng ngăn cản hai chúng ta đâu." Ngân Quang Tiên Tử nhanh chóng nhắc nhở Hàn Lập, nàng có phần chần chờ đưa ra đề nghị.
Hiển nhiên khi thấy hai lão ma vừa mới xuất hiện, đồng thời trong tay có vật hộ thân khác thường, Ngân Quang Tiên Tử cảm thấy phần thắng không lớn, cho nên trong lòng đã có ý lùi bước.
"Chậm đã. Chúng ta đến Ỷ Thiên thành còn một đoạn đường nữa, nếu cứ để hai lão ma này rời đi, lộ trình phía sau khẳng định sẽ không yên ổn. Chỉ cần đạo hữu trước tiên giúp ta cầm chân một người, ta tất có thể tiêu diệt từng bộ phận." Hàn Lập không hề trậm trễ truyền âm nói, trong lời nói tràn ngập tự tin.
Ngân Quang Tiên Tử tự nhiên cũng minh bạch đạo lý trong lời nói của Hàn Lập, trong lòng lập tức cả kinh, nhưng tự nhiên cũng có phần vui vẻ, qua một phen suy ngẫm, cuối cùng nàng gật gật đầu đồng thời truyền âm trả lời: "Hàn huynh đã chắc thắng như vậy, tiểu muội sẽ hết sức giúp đỡ. Lát nữa ta sẽ xuất động một kiện chí bảo vây khốn một người trong đó, người còn lại phải giao cho Hàn huynh ứng đối rồi."
Vừa dứt lời, Ngân Quang Tiên Tử duỗi hai bàn tay ra, mười ngón tay bỗng nhiên nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, trên mặt mặt nạ bạc không ngờ linh quang đại phóng, hiện ra phù văn kim sắc dày đặc, ngay từ đầu chỉ lớn cỡ hạt gạp, thế nhưng trong nháy mắt đã trải rộng cả mặt nạ.
Nàng quát lớn một tiếng, mặt nạ màu bạc vặn vẹo một hồi, lại thoáng cái tróc ra khỏi gương mặt.
Tiếp đó nhoáng một cái, trước mặt Ngân Quang Tiên Tử hiện ra một cái đầu mỹ nữ lớn gần trượng, ngân quang chói lọi, trên đầu là mái tóc như tơ vàng dài vài thước, hai mắt nhắm nghiền.
"Động thủ."
Ma tộc đầu trọc phía đối diện vừa thấy cảnh này, trong mắt lóe lên hàn quang, lúc này hắn cũng không có bất cứ do dự nào, hét lớn một tiếng, sau đó cắn đầu lưỡi rồi há miệng phun ra một đoàn máu đen, hóa thành một mảnh huyết vụ bao phủ lấy quỷ môn thanh sắc.
Ma đầu này vừa rồi mắt thấy Hàn Lập cường hoành giết lão giả một sừng, trong lòng sớm đã không còn khinh thị nữa, vừa xuất thủ liền không tiếc tinh huyết muốn thúc dục một kiện bảo vật mà mình ẩn dấu.
Cánh cửa cực lớn màu xanh thoáng cái bị huyết vụ bao lại, bên ngoài minh ấn, hai con mắt trên hai khỏa quỷ đầu cự đại đỏ lên, không ngờ thoáng cái oanh động như nhìn thấu tương lai quá khứ, cái miệng há ra liền hấp thu toàn bộ đoàn huyết vụ kia.