"Quả là thế, lúc trước ta giết một đám người trong Ma tộc, các hạ hẳn là có quan hệ mật thiết với đám người đó. Cũng chỉ có loại bí thuật huyết mạnh loại này mới có thể bất tri bất giác truy tung dấu vết của ta mà thôi. Nhưng mà vừa rồi tâm tình của các hạ không hề yên ổn, thậm chí còn dẫn động cả dấu hiện huyết mạch, nếu không, Hàn mỗ không có khả năng phát giác ra sự tồn tại của đạo hữu." Hàn Lập cười mà như không cười nói, tay áo vung lên tỏa ra một đoàn thanh khí, một đoàn ngân sắc hỏa cầu bắn ra, thoáng cái biến đoàn thanh khí thành tro tàn.
"Với tu vi của các hạ, chắc hẳn cũng không phải là hạng người vô sanh trong Ma tộc, trước tiên hãy xưng tên ra đi." Trong mắt Ngân Quang Tiên Tử lóe lên một tia sát khí.
"Hừ, lão phu là Lực tôn giả dưới trướng Huyết Quang thánh tổ đại nhân, loài người, là ngươi giết tôn nhi của ta. Hôm nay ta nhất định phải đem ngươi thiên đao vạn quả, rút hồn luyện phách." Lão giả một sừng tu đối mặt với hai tu sĩ Hợp Thể kỳ, không ngờ lại không hề sợ hãi, ngược lại hai mắt chằm chằm nhìn Hàn Lập, nói.
"Vậy ư, vậy cũng phải xem các hạ có loại bổn sự này hay không đã." Hàn Lập ha ha cười, không hề tức giận.
Điều này cũng khó trách! Với thần thông của hắn, chỉ là một tên Ma tộc tu vi Hợp Thể sơ kỳ, thật đúng là không đáng để trong mắt.
"Bằng vào một mình ngươi mà muốn tranh đấu cùng hai người chúng ta. Hàn huynh, không cần nói nhảm nhiều với hắn. Tên ma đầu này lẻ loi một mình xuất hiện tại đây, đúng là cơ hội cho chúng ta giết chết hắn."
Lời nói của Ngân Quang Tiên Tử lạnh thấu xương, hai ngân câu trước người vừa động, đột nhiên huyễn hóa ra câu ảnh ngân sắc dày đặc, ùn ùn tỏa ra.
Hàn Lập thấy vậy, khóe miệng cũng nhếch lên khẽ cười. Lời nói của Ngân Quang Tiên Tử chính là hợp với ý của hắn, lúc này ống tay áo hắn cuộn lên, thước bạc trong tay một lần nữa xuất ra.
Ngân quang chói mắt, một đạo thước dài chừng mười trượng một lần nữa bắn ra, chỉ một lần chớp động, phát sau mà đến trước người lão giả một sừng, không hề khách khí chém lên thân thể hắn.
Lực tôn giả thấy vậy liền gầm nhẹ một tiếng, nguyên bản trường côn hắc sắc cầm trong tay đột nhiên nhoáng lên, lại huyễn hóa ra tường côn hắc sắc thật dày, thủ hộ chặt chẽ bản thân ở trong đó.
Ngân sắc thước ảnh chém lên côn ảnh, không ngờ lại rung lên rồi bắn ngược trở lại, như đụng phải lực lượng vô hình quỷ dị nào đó, vỡ vụn tán loạn, không gây ảnh hưởng mảy may tới phòng ngực của côn ảnh.
Lúc này vô số đạo câu ảnh cũng đã xạ kích tới, thế nhưng mặt ngoài côn ảnh lại nổi lên một hồi ngân mang cương mãnh, tất cả câu ảnh đều lóe lên rồi bị hủy diệt.
Sau khi vang lên hai tiếng trong trẻo, hai ngân câu cũng bị bắn ngược trở lại, hiện lại nguyên hình.
Ngân Quang Tiên Tử thấy vậy, ngọc dung trầm xuống, pháp quyết trên tay lập tức biến đổi.
Hai ngân câu xoay tròn, sau đó đột nhiên hóa thành hai đạo ngân mang phóng lên trời, lập tức chui vào, biến mất trong hư không.