Không biết sau bao lâu, thần sắc Hàn Lập khẽ động, lại một lần nữa mở ra hai mắt.
Chỉ thấy từ trong đại thành của Lũng gia có một đoàn kim quang nghênh ngang bay ra, chẳng mấy chốc đã đến không trung gần chỗ Hàn Lập.
Ở trong kim quang lấp lánh, rõ ràng có thân ảnh của một nam tử trung niên.
Đây chính là vị Lũng gia lão tổ đã nhiều năm không gặp kia.
Giờ phút này hắn nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt cùng khuôn mặt không chút biểu cảm đánh giá Hàn Lập.
"Ra mắt Lũng huynh!" Hàn Lập bay lên, thong dong hướng lên không trung khẽ chắp tay chào.
"Nghe nói Hàn đạo hữu tiến giai Hợp Thể trung kỳ, Lũng mỗ vốn chỉ cho là lời đồn đại mà thôi. Nhưng giờ được thấy chân nhân mới biết hóa ra là xác thực. Tốc độ tu luyện của đạo hữu cực nhanh, sợ rằng không dám nói là hậu lai vô giả (sau này không có ai bằng) nhưng cả Nhân tộc tuyệt đối không có mấy ai có thể sánh với ngươi." Từ trong mắt Lũng gia lão tổ phóng ra kỳ quang, nói.
"Lũng huynh khen lầm rồi, nhưng lần này gặp không phải để bàn về tốc độ tu luyện của tại hạ chứ" Nghe đối phương khen ngợi như vậy, Hàn Lập cũng chỉ thản nhiên đáp lại.
"Dĩ nhiên không phải vậy. Bất quá sợ là ta cũng không cần hỏi nhiều gì nữa, nếu Hàn huynh đã tiến giai cảnh giới trung kỳ, hiển nhiên là đã quyết định tham gia vào hành trình đi Ma giới rồi." Khóe miệng Lũng gia lão tổ co giật một chút, trên mặt lộ ra một tia quỷ dị, nói.
"Không sai, chuyến này ta đã quyết định tham gia. Nhưng đây cũng không phải việc chủ yếu, mà hôm nay ta có một món giao dịch khác muốn bàn với Lũng huynh." Hàn Lập khoanh tay, dáng vẻ vô cùng thong dong, nói.
"Giao dịch gì?" Lũng gia lão tổ nghe vậy thì ngẩn ra, bắt đầu có chút ngạc nhiên.
"Nghe nói Lũng gia có thể dùng Chân Long chi huyết làm chủ nguyên liệu, luyện chế ra một loại đan dược tên là "Long Linh đan". Có chút tác dụng đối với việc đột phá bình cảnh của tu sĩ Hợp Thể chúng ta, hơn nữa quý gia tộc còn tựa hồ còn có thể phỏng chế được Kình Thiên Cự Chu trong truyền thuyết nữa." Hàn Lập không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lũng gia lão tổ mà ánh mắt lóe lên, hỏi ngược lại mấy câu.
"Đúng là như thế, chẳng lẽ đạo hữu có hứng thú đối với hai vật này hay sao? Đáng tiếc, hai thứ này, bổn lão tổ tuyệt đối sẽ không lấy ra giao dịch với người khác" Lũng gia lão tổ nghe vậy thì cười lạnh một tiếng nói.
"Tuyệt đối không giao dịch! Lũng huynh cần gì phải mạnh mồm khẳng định như thế. Mọi vật trên thế gian đều có thể giao dịch, chẳng qua là vấn đề là ở chỗ đồ giao dịch có thể làm cho đối phương động tâm hay không thôi." Hàn Lập cười ha hả một tiếng, có vẻ như đã dự liệu trước tình huống này.
"ồ, nghe khẩu khí của đạo hữu hẳn là tự tin có vật phẩm có thể đánh động Lũng mỗ" Trong lòng Lũng gia lão tổ khẽ động nhưng bên ngoài vẫn là bộ dáng lạnh lùng.
"Nghe nói Lũng đạo hữu đã dừng bước tại bình cảnh hậu kỳ hơn mấy vạn năm rồi. Không biết có hứng thú với vật phẩm trợ giúp đột phá bình cảnh hậu kỳ hay không?" Hàn Lập cười hắc hắc một tiếng, nói.