Trùng Vương được sinh ra chủ yếu phải dựa vào chúng! Phải trải qua cắn nuốt nhau mới có thể sinh ra.
Điều này tự nhiên làm cho Hàn Lập có chút buồn bực.
Nhất thời không tìm được biện pháp thích hợp, hắn chỉ có thể dùng loại phương pháp không ngừng rèn luyện, kích thích hơn mười con linh trùng này rồi tính sau.
Làm như vậy, tuy chúng không lập tức cắn nuốt lẫn nhau nhưng thực lực sẽ tăng lên một chút. Về sau đào tạo ra Trùng Vương sẽ dễ hơn một phần.
Hơn nữa hiện tại hơn mười con bọ cánh cứng có tử văn lại có thể dễ dàng dụng thần niệm khu sử hơn so với cả đàn Phệ Kim trùng mấy vạn con. Thực tế khi đối địch hắn sẽ có thêm đòn sát thủ.
Trong hai trăm năm này, Hàn Lập đã dùng hết hơn phân nửa Minh Hà linh nhũ, khiến thể chất của hắn thay đổi một cách huyền diệu.
Trong đó rõ nhất chính là tốc độ tu luyện. Chuyển hóa thiên địa nguyên khí ít nhất đã tăng hơn ba thành so với trước.
Cũng đừng coi thường, tốc độ chuyển hóa ba thành có nghĩa là thời gian tu luyện tiết kiệm được ít nhất gần một phần ba.
Càng không nói, lúc trước Thanh Nguyên Tử từng thệ đán, dùng Minh Hà linh nhũ tẩy thân thì vô cùng hữu ích khi đột phá bình cảnh Hợp Thể. Nếu không lúc trước thì tứ đại yêu vương của Địa Uyên sao cam lòng mạo kỳ hiểm xâm nhập Minh Hà chi địa, muốn từ trong miệng hổ thu lấy một ít linh nhũ.
Trong khoảng thời gian này hắn điên cuồng tu tập, thêm chưa bao giờ ngừng dùng các loại đan dược tinh tiến pháp lực, khiến cho pháp lực tiến triển cực nhanh.
Hiện tại khó khăn lắm tiếp mới cận cảnh giới Hợp Thể hậu kỳ. Chỉ cần cho hắn thêm thời gian khoảng hơn mười năm nữa, liền có thể bắt đầu thử đột phá hậu kỳ.
Trong lòng cân nhắc như thế, trên mặt bản thể Hàn Lập than nhẹ một tiếng sâu kín, hai tay để trên đùi muốn nhắm hai mắt tu luyện.
Nhưng vào lúc này bỗng cửa mật thất chợt lóe linh quang màu trắng, một tầng gợn sóng nửa trong suốt dập dờn hiện ra.
Bản thể Hàn Lập thấy thế không khỏi ngẩn ra, tâm niệm khẽ chuyển, tay áo bào hướng cửa lớn phất một cái.
"Phốc" một tiếng, linh quang trên cửa nháy mắt một phân thành hai mở ra.
Một đoàn hỏa cầu chợt lóe, lướt qua theo ngoài cửa mà vào. Chớp động một cái liền quỷ dị hạ xuống trong tay Hàn Lập.
Hai mắt Hàn Lập đảo qua hỏa cầu, thần niệm thoáng chốc thấu nhập vào trong, kết quả một lát sau thì sắc mặt bỗng đại biến
"Phanh" một tiếng, năm ngón tay hợp lại đem hỏa cầu mạnh mẽ tán đi.
Trong ánh hồng quang, sắc mặt Hàn Lập cực kỳ khó coi.
"Không ngờ Ma Ban đã sớm hiện thế! Xem ra không ra ngoài một chuyến là không được" Hắn dùng thanh âm thấp không thể nghe thấy thì thào vài câu, bên ngoài thân linh quang lóe lên một chút.