Những linh trùng kia sau khi bị những pháp quyết kia đánh lên liền lập tức bị bức bách tách ra nhưng trong miệng không ngừng gào thét bất mãn.
Tiếp đó miệng ba tên "Hàn Lập" lại lẩm bẩm gì đó, pháp quyết trong tay lại càng biến hóa không ngừng.
Mười mấy con bọ cánh cứng vằn tím dường như đang bị cấm chế nào đó khống chế tâm thần, trong lòng hoàn toàn không muốn nhưng cũng đành vỗ hai cánh về phía sau, hung hăng ồ ạt lao về phía bạch tơ đã được phóng ra từ trước đó, há to miệng cắn nuốt.
Tốc độ cắn nuốt của những con bọ cánh cứng này kinh người cực kỳ, bạch tơ vốn dĩ còn đang dày đặc nhưng trong chốc lát đã bị cắn nuốt sạch sẽ.
Tên "Hàn Lập" da thịt lục nhạt thấy vậy đột nhiên há miệng, lại phun ra vô số điểm ngân quang.
Những ngân quang này bất quá chỉ lớn chừng hạt đậu, nhưng vừa rơi vào trong cự đỉnh màu xanh thì lại dần dẫn huyễn hóa ra mấy chục đóa hoa màu bạc lớn chừng bàn tay. Cánh hoa lóng lánh ngân quang, trải rộng những vằn đỏ như màu máu, thoạt nhìn hết sức quỷ dị.
Mười mấy con bọ cánh cứng vừa thấy những ngân hoa này lại phát ra âm thanh vui sướng, một lần nữa lại bổ nhào về phía trước, từng đó ngân hoa trong khoảnh khắc lại bị cắn nuốt mà biến mất.
Bất quá mỗi khi có một đóa ngân hoa biến mất, lại có thêm một đóa lặng lẽ hiện ra.
Sau chừng thời gian một bữa cơm, số ngân hoa mà những con bọ cánh cứng nuốt vào rốt cuộc cũng phải lấy đơn vị hàng ngàn mà tính. Nhìn thì hoa văn màu tím trên thân thể bọ cánh cứng lưu chuyển mơ hồ lớn hơn một vòng so với lúc trước.
Mà lúc này, tên "Hàn Lập" kim quang chói lọi đột nhiên mở hai mắt, từ trong con ngươi màu huyết hồng lại phun ra từng đoàn lửa đen, chỉ sau mấy chớp mắt chúng đã hóa thành một biển lửa đen, đem hơn chục con linh trùng kia cũng hoàn toàn bao bọc vào trong.
Một màn quỷ dị xuất hiện!
Những linh trùng này há lớn cái miệng, lại liên tục phun ra nuốt vào những ngọn lửa đen này. Cứ mỗi lần chúng phun ra nuốt vào như vậy, những ngọn lửa màu đen lại giảm đi một chút. Chẳng mấy chốc, tất cả lửa đen đều bị những con bọ cánh cứng này nuốt hết vào trong bụng, một tia cũng không sót.
Lúc này, trong miệng tên Hàn Lập còn lại quát khẽ một tiếng, hai tay áo đồng thời vung lên. Bỗng có hai tiếng sét từ đó truyền ra, tiếp đó kim quang lóe sáng, hai đạo kim hồ to chừng miệng chén bắn ra, lóe một cái liền hóa thành hai tấm lôi võng lần lượt rơi xuống, chụp lấy toàn bộ mười mấy con bọ cánh cứng kia.
Sau một tiếng nổ lớn "Ùng ùng". Hai tấm lôi võng liền hóa thành vô số điện hồ nhỏ li ti. Kim sắc điện quang vẫn còn đang chớp tắt không ngừng thì những điện hồ này đã bao phủ lấy toàn bộ đám bọ cánh cứng.
Nhưng nếu tỉ mỉ nhìn lại thì những linh trùng màu vàng kia mặc dù bị điện hồ điên cuồng đánh lên thân mình, nhưng những vằn tím trên người cứ chớp tối chớp sáng không ngừng. Hơn nữa còn dang rộng chi chân, để mặc cho những điện hồ kia càng đánh nhiều hơn lên thân mình, dáng vẻ cực kỳ thích thú.
Bọn chúng ở trong điện quang lóng lánh đến một sợi lông cũng không hề hấn gì.