Bạch Quả Nhi cùng Hải Đại Thiếu rõ ràng chỉ có tu vi Nguyên Anh Sơ kỳ nhưng Khí Linh Tử còn hơn hai người, đã là một tu sĩ Nguyên Anh Trung kỳ.
"Phải rồi, sư muội. Lại nói tới sư phụ. Hai trăm năm trước, sau khi lão nhân gia trở về từ Man Hoang thế giới thì lại lập tức bế quan không ra, chẳng lẽ quả thật sư phụ có ý định tiếp tục trùng kích bình cảnh Hợp Thể Hậu kỳ hay sao!" Đột nhiên thần sắc Hải Đại Thiếu bỗng trở nên nghiêm nghị, hỏi.
"Ta cũng không rõ điều này lắm. Hiện tại nơi sư phụ bế quan bị tầng tầng cấm chế bao vây, ngay đến Băng Phượng sư cô cũng không thể mảy may đến gần. Xem ra nếu người không có ý định trùng kích vào hậu kỳ thì hẳn cũng đang tu luyện một loại đại thần thông khó lường nào đó. Bởi vậy lúc này không muốn để chúng ta quấy rầy" Bạch Quả Nhi suy nghĩ một chút rồi trả lời.
"Năm đó sư phụ tiến giai từ Hợp Thể Sơ kỳ đến Trung kỳ cũng chỉ cần mất ba bốn trăm năm gì đó. Nếu lần này lại trong khoảng thời gian ngắn mà thành công tiến giai đến cảnh giới hậu kỳ. Dù vẫn biết không thể lấy tu sĩ cùng giai so sánh với lão nhân gia nhưng cũng không khỏi quá mức khủng khiếp đi!" Hải Đại Thiếu không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên mở miệng nói.
"Nếu lần này quả thật sự phụ có thể tiến giai hậu kỳ, bất kể là đối với ba người chúng ta hay là cả Nhân tộc đều là chuyện vô cùng may mắn rồi. Bất quá, ta nghĩ chuyện này khả năng cũng không lớn. Dù sao từ Hợp Thể Trung kỳ đến Hậu kỳ, rõ ràng cần phải có pháp lực khổng lồ mới có thể tiến giai. Bình thường cũng cần ít nhất một hai ngàn năm không ngừng khổ tu. Mới chỉ có mấy trăm năm, quả thực không đủ để ngưng luyện ra đầy đủ pháp lực." Khí Linh Tử sờ cằm, lắc đầu nguầy nguậy ra vẻ không đồng tình, nói.
"Hừ, đại sư huynh. Ngươi cũng biết sư phụ không phải người thường, cần gì phải lôi con đường tu luyện của loại tu sĩ bình thường ra để đánh giá sự tiến cảnh của sư phụ. Theo ta thấy hẳn là sư phụ phải có chút nắm chắc mới bế quan như thế. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này. Thiên Uyên Thành cùng với Tam Hoàng và một số thế lực khác thường xuyên phái người tới bái phỏng sư phụ, chúng ta đem tin tức truyền tống vào trong thì người không mảy may hồi âm trở lại. Có thể thấy sư phụ đang dốc toàn tâm vào việc tu luyện, không muốn bất cứ chuyện gì quấy ầy." Trong đôi mắt đẹp của Bạch Quả Nhi lóe lên một tia dị sắc, nói với vẻ hoàn toàn khẳng định.
"Xem ra trong ba người chúng ta thì Bạch sư muội có lòng tin lớn nhất đối với sư phụ. Bất quá những chuyện như thế này chúng ta đã phân tích bao nhiêu lần rồi mà căn bản là không thể đưa ra bất cứ kết luận nào. Huống chi không biết lần này sư phụ bế quan cần bao nhiêu thời gian mới xuất quan. Trong khi đó Ma Kiếp chỉ còn nhiều lắm là vài chục năm nữa sẽ hàng lâm rồi. Sư phụ cho dù có nắm chắc đi chăng nữa, sợ rằng khi Ma Kiếp đến cũng không thể nào không xuất quan ứng đối rồi." Khí Linh Tử khoát khoát tay, nói.
"Điều này cũng phải. Nếu như vậy thì quả thật đáng tiếc, nếu Ma Kiếp hàng lâm chậm hơn một thời gian nữa thì cho dù sư phụ không đột phá bình cảnh thì tu vi lại đại tiến thêm một bước." Vẻ mặt Hải Đại Thiếu đầy tiếc nuối, nói.