- Có thể nói là hữu dụng mà cũng có thể nói vô dụng. Cái này còn phụ thuộc vào linh trùng của ngươi như thế nào!
Ánh mắt Hư linh lão giả không còn sắc lạnh lúc trước, thần tình tươi cười nói.
- Tùy thuộc?
Hàn Lập ánh mắt chợt lóe, có chút nghi hoặc.
- Không sai, nếu Phệ kim trùng chưa đạt đến thể thành thục thì Minh Hà linh nhũ đương nhiên không có tác dụng. Khi Phệ kim trùng đã trưởng thành mà muốn tiến gia thì lại không thể thiếu Minh Hà linh nhũ.
Lão giả thâm ý sâu sắc nói.
- Lại tiến một cấp nữa?
Hàn Lập tựa hồ nhớ tới cái gì, trên mặt lộ ra vẻ giật mình.
- Không sai, cụ thể thế nào lát nữa lão phu sẽ nói tỉ mỉ cùng ngươi. Vạn vạn lần không ngờ ngươi cũng có Phệ kim trùng trưởng thành trong tay. Nếu như vậy, đương nhiên Minh Hà linh nhũ thuộc về ngươi. Lão phu cùng tiểu hữu sẽ làm một cuộc gia dịch khác, bất quá việc này cần phải bí mật nên chỉ có thể trao đổi riêng. Kim Diễm Hậu, Thanh Nguyên Tử. Hai người ngươi không có ý kiến chứ?
Vẻ mặt Hư Linh lão giả hòa hoãn nói với Hàn Lập rồi quay sang hai người kia hờ hững hỏi. Tuy thần sắc bình thường nhưng giọng nói mang ý không thể cự tuyệt.
- Chỉ cần đạo hữu không phải cường hành giao dịch, tại hạ tự nhiên sẽ không để ý.
Thanh Nguyên Tử nhìn thấy hàn quang trong mắt lão lo lắng nói.
- Tại hạ cũng sẽ không để ý! Hư linh huynh, xin cứ tự nhiên.
Kim diễm hậu cũng cười nói.
- Được, lão phu xin thất lễ!
Hư Linh lão giả hài lòng khẽ gật đầu. Đột nhiên một vùng hắc quang chớp động, một tòa lầu các đen bóng cao vút bất chợt hiện ra, bên ngoài được một tầng hắc khí bao phủ, chớp động các loại ấn kí khác nhau, có vẻ thần bí vạn phần.
- Hàn tiểu hữu, ngươi mang cả Phệ kim trùng của ngươi vào Hắc Phong Các của lão phu đi.
Lão giả một tay bấm pháp quyết khiến lầu các trở nên to lớn, sau đó quay lại nói với Hàn Lập. Hắn cũng không quản Hàn Lập có đáp ứng hay không, phất tay đem Phệ kim trùng của mình thu lại, tiếp theo thân hình bỗng chốc thu nhỏ lại như đứa trẻ, thanh quang chợt lóe lên tiến nhập vào trong lầu các.
- Nhị vị tiền bối, vãn bối xin thất lễ.
Hàn Lập trong lòng lo lắng nhưng không thể thay đổi, chỉ có thể hướng sang hai người Thanh Nguyên Tử cười khổ một tiếng.
- Ừm, Hàn tiểu hữu yên tâm cứ theo lời Hư Linh đạo hữu đi, hắn vừa rồi cũng nói không cường ép đến nỗi mất thân phận. Bất quá nếu điều kiện không quá đáng, tốt nhất tiểu hữu nên cân nhắc đáp ứng.