- Chân chính bảo vật! Kim đạo hữu khẩu khí nhưng thật ra không nhỏ, tại hạ trong tay đúng là có vài món bài danh khá cao trên Hỗn Độn Vạn Linh bảng, giá trị của Thông thiên linh bảo bình thường không thể so sánh bằng, nhưng ngươi cho rằng lão phu nỡ lấy ra chỉ để đổi lấy Minh Hà chi nhũ sao!
Lão giả cười lạnh một tiếng, không chút do dự cự tuyệt.
- Ha ha, tại hạ cũng là nói vậy thôi, Hư linh huynh nếu cảm thấy không muốn thì thôi vậy. Bất quá nghe nói đạo hữu trước lúc bế quan tựa hồ tìm được một kiện cực phẩm bảo vật, nghe nói cùng Huyền Thiên chi bảo có quan hệ, Kim mỗ nguyên bản muốn nhân cơ hội này kiến thức một phần." Kim diễm hậu lộ ra vẻ tiếc nuối. - Huyền Thiên chi bảo! Thanh Nguyên Tử nghe vậy, cũng có chút động dung. - Hừ, ngươi kể ra cũng tin tức linh thông. Bất quá chỉ là một miếng Huyền Thiên chi bảo tàn phiến, chứ không phải là một kiện Huyền Thiên chi bảo. Nếu Kim diễm đạo hữu đã nói ra, lão phu không đem ra thì có chút không phải, để ta lấy ra cho các vị thưởng lãm. Hư linh lão giả hai mắt nhíu lại còn Kim diễm hậu cùng Thanh Nguyên Tử chợt động, cùng nhìn nhau cười thâm ý. - Quả nhiên như thế, hôm nay ta Khương huynh được mở rộng tầm mắt. Tại hạ tuy rằng khổ tu đến nay, chắc đây là lần đầu tiên được nhìn thấy Huyền Thiên chi bảo."
Kim diễm hậu mừng rỡ nói.
- Lão phu năm đó thật đã từng thấy qua một lần Huyền Thiên chi bảo tế ra uy lực, nhưng là lúc ấy pháp lực không cao, hơn nữa khoảng cách khá xa. Đối này Chân chính Huyền Thiên chi bảo, đồng dạng chưa bao giờ được nhìn thấy. Nhưng nghe nói, Phù Du tộc nhân ở Phong Nguyên đại lục đại tộc hẳn là có một kiện chân chính Huyền Thiên chi bảo làm trấn tộc chi bảo!
Thanh Nguyên Tử trong mắt cũng hiện lên một tia hưng phấn vẻ. Về phần Hàn Lập nghe nói Huyền Thiên chi bảo, trong lòng chợt động, ánh mắt đang đang nhìn đám bảo vật trên không, cũng quay lại nhìn hướng về phía lão giả.
- Bản tộc đích xác có một kiện Huyền Thiên chi bảo. Nhưng này bảo vật đó từ rất lâu rồi đã giao cho một vị cấp thánh linh trong bản tộc, ngay cả ta cũng chỉ có thể theo hình dáng mà tạo ra một bản họa đồ để nghiên cứu. Chân chính Huyền Thiên chi bảo, cả Linh Giới cũng bất quá chỉ có hơn mười món mà thôi. Khả năng sinh ra Huyền Thiên chi vật tại Linh giới cũng chỉ được như thế là cực hạn.
Lão giả thản nhiên nói, bỗng nhiên hai tay chà xát, nhất thời phát ra âm thanh muộn hưởng, một đoàn hồng quang lập tức ở giữa hai tay hiện lên.
Ở trong hồng quang, hiện ra một kiện lư hương gì đó, mặt ngoài gồ ghề, bên ngoài thấy có từng đoàn kim sắc phù văn như ẩn như hiện, ngoài ra nó còn được khảm một cái đồ án quái thú chưa bao giờ trông thấy, tựa như đầu ưng mình ngựa mà cũng tựa như đầu heo mình giao, tuy thế đồ án trông như thiếu khuyết đôi nhiều chỗ nên mang vẻ rất tàn tạ.