Nghe câu này, Kim Diễm Hậu và Thanh Nguyên Tử liếc nhau một cái lộ ra nụ cười khổ. Ngay cả Hàn Lập nghe xong cũng mở to mắt, trong lòng cảm thấy hoảng sợ.
"Ta lần này tìm các ngươi là có việc muốn nói, vào trong ngồi nói cũng được. Kim Diễm Hậu, Bích Linh tửu mà ngươi ủ rất được, cho lão phu thưởng thức bảy tám hồ đi". Lão giả con mắt xoay chuyển, đĩnh đạc nói.
"Bảy tám hồ? Hư linh huynh nói đùa. Muốn ủ được Bích linh tửu phải mất một số nguyên liệu khó tìm, thêm nữa thời gian ủ là ba trăm năm, trong tay ta cũng chỉ có bốn hồ mà thôi. Làm sao có thể cấp cho đạo hữu bảy tám hồ để uống đây?". Kim Diễm Hậu vừa nghe đối phương nói như vậy, trên mặt lộ ra thần sắc bất đắc dĩ.
" Ha ha, ba bốn hồ thì ba bốn hồ. Cũng đủ ta uống được mấy chén." Lão giả cười ha ha nói.
Sau đó không chờ Kim Diễm Hậu và Thanh Nguyên Tử nói thêm điều gì, lão giả bấm quyết niệm thần chú. " phụt" một tiếng, con bọ cánh cứng dưới chân hóa thành một cỗ khói đen, biến mất trong hư không. Đám khói di chuyển tựa như linh xà chui vào trong tay áo của lão giả. Tiếp theo đó, thân hình lão chớp động, hóa thành một đạo ô quang, bay tới cung điện của Kim Diễm Hậu.
Trên mặt Kim Diễm Hậu một lần nữa lộ vẻ bất đắc dĩ, hai tay hướng lên hư không chộp một trảo, ba gã Kim giáp sĩ đang trôi nổi trong không ngừng chuyển động, bạch tơ quấn trên người gãy đứt từng tấc rơi ra. Ngay khi vẫn còn choáng váng quay cuồng, ba gã vệ sĩ vẫn miễn cưỡng ổn định thân hình vẻ mặt xấu hổ, thi lễ với Kim Diễm Hậu:
" Đa tạ chủ nhân cứu giúp! Tiểu nhân vô năng, khiến cho chủ nhân hổ thẹn"
"Người tới thần thông quảng đại, đến ta còn phải tránh hắn ba thước. Không trách được các ngươi, bây giờ hãy đem cấm chế tu phục lại đi." Kim Diễm Hậu lắc đầu, bên ngoài thân kim diễm một trận xoay chuyển, cũng hóa thành một đạo kim quang bay về phía cung điện.
" Hàn tiểu hữu, ngươi cũng vào đi. Lão gia hỏa vừa đến này thật khó để hầu hạ, ngươi nên chú ý một chút." Thanh Nguyên Tử thở dài một hơi, dưới chân kim quang chớp động, liền biến mất trong hư không.
Hàn Lập sờ cằm, sau khi suy nghĩ điều gì đó thân hình cũng phi độn đi.
Một lát sau đám người Hàn Lập đã xuất hiện tại đại sảnh ban đầu, phân chủ khách ngồi xuống. Chỉ có điều chỗ ngồi của Thanh Nguyên Tử lại đối diện với lão giả tên Hư Linh.
Kim Diễm Hậu cũng không nói nhiều, vỗ nhẹ hai tay, lập tức có bốn thị nữ mỹ mạo, thân mặc lụa mỏng kim sắc, tay bưng một số linh quả quý hiếm, đặt lên trên những cái bàn ở trước mặt bốn người.
" Bích Linh tửu đâu? Kim Diễm, ngươi tính lừa gạt lão phu bằng những thứ linh quả này ư?" Lão giả liếc mắt qua những linh quả trên bàn, rồi lên tiếng.