"Nơi ở của vị tiền bối này tựa hồ có phần độc đáo a!" Hàn Lập nhìn hòn đảo tỏa ra ánh sáng vàng kim chói mắt, có chút ngạc nhiên mở miệng.
"Hắc hắc, đây chính là sở thích cổ quái của y mà thôi, Hàn tiểu hữu gặp y thì tự nhiên biết nguyên do trong đó." Khóe miệng Thanh Nguyên Tử hơi rung, mơ hồ lộ ra một tia quỷ dị.
"Thì ra là thế, vãn bối thật thêm vài phần tò mò!" Hàn Lập nghe xong lời này không khỏi thoáng lộ vẻ đăm chiêu.
Mà lúc này Thanh Nguyên Tử chợt khẽ phất ống tay áo hướng về tầng sáng bạch sắc phía trước.
Nhất thời một đạo sáng kim sắc mờ ảo bay vọt ra, quay tròn ngưng tụ bên người, liền dễ dàng hình thành một Cự kiếm kim sắc dài hơn mười trượng. Không chút do dự chém về quầng sáng.
"Oanh" một tiếng!
Quầng sáng bạch sắc nhộn nhạo như sóng gợn một trận, mặt ngoài lại chớp động hào quang không thôi, một bộ lung lay sắp vỡ.
Cơ hồ khi quầng sáng phát sinh dị biến, trên đảo lập tức truyền ra mấy tiếng kinh hô sợ hãi không thôi.
"Là ai lớn gan như vậy, dám đến công kích Kim Diễm Đảo chúng ta!"
"Không biết nơi này là của Kim Diễm đại nhân sao?"
Trong nháy mắt quầng sáng chợt lóe hào quang rồi mấy đạo độn quang kích bắn ra, chớp động mấy cái thì bốn gã vệ sĩ kim sắc chiến giáp xuất hiện ở trước mặt hai người, dùng phẫn nộ ánh mắt nhìn lại.
"Ồ, là Thanh đại nhân!"
Khi thấy rõ ràng dung mạo Thanh Nguyên Tử thì bốn gã kim giáp vệ không khỏi cả kinh, không chút lưỡng lự vội thi lễ.
Hiển nhiên mấy người đều nhận ra Thanh Nguyên Tử nên không còn vẻ tức giận lúc trước.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua, liền nhìn ra bốn người này đều có tu vi cấp Luyện Hư, nhưng thể nội mơ hồ phát ra một luồng khí tức hung bạo, rõ ràng không phải người thường.
"Kim Diễm Hậu, Khương mỗ có việc bái phỏng. Còn không ra gặp sao?" Thanh Nguyên Tử căn bản không để ý bốn gã kim giáp vệ sĩ, trực tiếp hướng tới kim sắc cung điện hô một tiếng lanh lảnh.
Cũng không biết Thanh Nguyên Tử vận dụng bí thuật nào, tuy thanh khí không lớn nhưng quanh quẩn nơi nơi trên không hòn đảo.
Dưới tiếng vang vọng, mỗi tấc trong góc cung điện đều có thể nghe được thanh âm đàm thoại.
"Thanh Nguyên Tử, nếu ngươi đã đến đây thì cứ tiến vào là được. Chẳng lẽ còn muốn bản hầu tự mình đón chào sao?" Sau một lúc trong cung điện kim sắc cũng truyền ra một thanh âm nam tử nhàn nhạt, tuy rằng khá xa nhưng rõ ràng dị thường vào trong tai đám người Hàn Lập.
"Hắc hắc, vậy thì lão phu cũng không khách khí! Các ngươi mau dẫn đường!" Thanh Nguyên Tử nghe xong khẽ cười, hướng sang bốn gã giáp sĩ phân phó một câu.
"Thỉnh tiền bối đi cùng chúng vãn bối!" Bốn gã kim giáp vệ sĩ nghe trong cung điện truyền âm thì lập tức trong lòng buông lỏng, một gã trong đó cung kính trả lời.