"Chuyện đã vậy tự nhiên vãn bối không dám trách gì tiền bối được. Vãn bối trước đợi một khoảng thời gian đã nhưng chẳng biết lúc nào mới có thể có tin tức xác thực!"
Hàn Lập tự nhiên biết Thanh Nguyên Tử sẽ nói như thế, xem ra đối phương cũng có vài phần đáng kính trọng, sau khi hơi trầm ngâm một chút liền cung kính đáp.
"Chuyến bái phỏng lần này ta tự nhiên không thể dùng đệ nhị nguyên anh được, ta phải tự mình tới một chuyến mới được, phỏng chừng chậm thì mấy tháng, lâu thì nửa năm bản thể ta liền có thể xuất quan. Điểm ấy thời gian Hàn đạo hữu có thể đợi được chăng!"
Thanh Nguyên Tử bình tĩnh trả lời.
"Tiền bối đùa rồi, vãn bối tuy rằng có chút nóng vội nhưng chừng ấy thời gian vẫn còn có thể chờ được."
Nghe khẩu khí của đối phương như thế, Hàn Lập không khỏi cười ngượng, nói.
"Ha hả, không biết Hàn đạo hữu đối với Thanh Nguyên kiếm quyết của ta tu luyện như thế nào rồi, mà bảy mươi hai khẩu phi kiếm kia hẳn đã luyện chế lại một lần rồi chứ?"
Thanh Nguyên Tử bỗng nhiên cười hỏi.
"Vãn bối đích xác là đã làm theo lời tiền bối chỉ điểm, đã đem tất cả số phi kiếm tái luyện chế, cô đọng lại lần nữa, hơn nữa cũng đã tu luyện tới Thanh Bàn kiếm trận cuối cùng rồi. Chính là kiếm quyết của tiền bối truyền lại thật sự thâm ảo, vãn bối chỉ có thể lĩnh ngộ thô thiển một hai phần mà thôi."
Nghe được lão giả bỗng nhiên chuyển đề tài, Hàn Lập thoáng nao nao, không chút lưỡng lự đáp.
Vậy mà lời giải thích của Thanh Nguyên Tử lại khiến cho hắn vừa mừng vừa sợ:
"Nếu nói như thế thì lão phu nguyện ý chỉ điểm cho ngươi một phần. Với bộ kiếm quyết này, lão phu mấy năm nay lại có chút sở ngộ, tin rằng có thể có ích đối với đạo hữu. Mặt khác, đạo hữu hiện tu vi đã đạt tới Hợp Thể trung kỳ, nghĩ muốn đột phá hậu kỳ cảnh giới cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Lão phu tuy bất tài nhưng ở phương diện này còn có chút tâm đắc, đồng dạng có thể chỉ điểm một phần."
"Đa tạ tiền bối ưu ái, có thể được tiền bối chỉ điểm, tự nhiên là tam sinh hữu hạnh của vãn bối!"
Hàn Lập mừng rỡ, vội vàng đứng dậy thi lễ, nói.
Hắn biết rõ, Thanh Nguyên Tử làm như thế tự nhiên là do hắn đã thu thập được số tài liệu viễn siêu dự tính lúc đầu.
"Hảo, nếu Hàn đạo hữu không có ý gì khác nữa, trước hết hãy lui xuống nghỉ ngơi đi. Lão phu trước sắp xếp lại số tài liệu này, ngày mai đạo hữu có thể trực tiếp đến mật thất tìm ta. Dao nhi, Nghiên Lệ, hai người các ngươi thay ta hảo hảo bồi tiến Hàn đạo hữu đi."
Thanh Nguyên Tử mắt thấy mọi chuyện đã ổn thoả, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười liền quay đầu hướng Nguyên Dao và Nghiên Lệ phân phó một tiếng.
"Nghĩa phụ yên tâm, nữ nhi sẽ hảo hảo bồi tiếp Hàn đạo hữu."