"Rời nhất giới này là ý gì? Chẳng lẽ chính là… " Hàn Lập trợn tròn mắt, kinh nghi bất định hỏi.
"Chủ nhân đoán không sai! Vốn là lúc ở Ma Kim Sơn Mạch, sau khi thôn phệ một tia thần niệm của Thiên Ngoại Ma Quân thì bên trong nội thể ta đã có biến hóa long trời lở đất, mơ hồ cảm ứng được sự hấp dẫn của một giới diện khác. Cho nên chỉ đành ngủ dài không dậy ở trong Linh Thú Hoàn, tránh rơi vào kết quả không thể kiểm soát nổi. Mà mới vừa rồi, ta bị Cự Cầm do Lôi Thú biến thành thức tỉnh, không thể khống chế đem thiên lôi chi lực thu nạp vào thể nội. Lúc này thân thể ta đã hoàn toàn bị thiên địa lực lượng ở giới diện này bài xích rồi, sợ rằng trong khoảnh khắc nữa sẽ phải đến Chân Tiên Giới trong truyền thuyết a!" Đề Hồn lẩm bẩm nói, thần sắc cũng có chút hoảng hốt.
"Chân Tiên Giới! Ngươi khẳng định lần này gọi ngươi tới chính là Chân Tiên giới chi lực?" Hàn Lập ngây người một lúc thì khóe miệng vừa động, không khỏi nở nụ cười khổ.
Hắn cam mạo cửu tử nhất sinh nguy hiểm tu luyện đến nay, chẳng phải là mong một ngày kia phi thăng Tiên Giới, chân chính có thể trường thọ cùng thiên địa sao?
Nhưng khoảng cách hiện tại tới mục tiêu vẫn còn xa xôi không hẹn, trong khi Đề Hồn không cần tốn bao nhiêu tâm sức có thể vượt trên chủ nhân rồi.
Điều này khiến trong đầu hắn là một vùng hỗn loạn, mơ hồ mấy phần cảm giác muốn thổ huyết, hơn nữa còn có chút hoài nghi.
"Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng thật sự ta cảm giác được Tiên Giới lực lượng dẫn dắt ta. Trong đầu nghĩ ra nhiều thứ, cũng có không ít thứ liên quan đến Chân Tiên Giới." Đề Hồn thành thật trả lời.
"Ngươi biết chuyện tình nơi Chân Tiên Giới! Có thể nói cho ta một chút chăng?" Hàn Lập vừa nghe lời này, tâm động như lửa nóng.
"Chủ nhân đã muốn biết thì ta nói một chút tự nhiên không sao… Không ổn, không còn kịp rồi!" Đề Hồn đầu tiên gật đầu đáp ứng, nhưng sau một khắc bỗng nhiên thất thanh la lên.
Vừa dứt lời thì trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng muộn hưởng. Ở một chỗ trên cao sương mù dao động rồi tản ra, một vùng ngũ sắc quang hà lóe lên. Hào quang rực rỡ chói mắt vừa quay tròn vừa hạ xuống, hình thành một khối quang cầu hình dáng như một con mắt rất lớn cỡ một gian phòng ốc.
Chỉ thấy đồng tử bên trong mắt trong suốt như máu, chớp động hào quang yêu dị.
Con mắt quỉ dị vừa thoáng giật thì đồng tử nhìn thẳng Đề Hồn Thú phía dưới.
Một luồng khí tức khủng bố như muốn diệt cả thế gian thoáng chốc từ trên trời giáng xuống.
Hàn Lập chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh, thân hình tê rần, ngay cả một ngón tay cũng không thể mảy may nhúc nhích.
Đây không phải xét về phương diện pháp lực cách xa nhau, căn bản là chính một cảnh giới ở trên tuyệt đối áp chế phía dưới.