Hàn Lập khẽ động, ánh mắt chợt lóe rốt cuộc cũng thấy rõ ràng tình cảnh bên trong hố to phía dưới.
Chỉ thấy Ngũ Sắc Khổng Tước nằm thẳng, móng vuốt hướng lên trời, tuy rằng linh vũ trên người hỗn độn, bộ dáng tựa hồ bị trảm rụng không ít, nhưng rõ ràng vẫn chưa thực sự tổn hại quá lớn.
Hơn nữa ngay sau đó, từ miệng Khổng Tước phun ra tiếng người tựa hồ đang phát ra chú ngữ huyền ảo.
Tầng tầng ngũ sắc quang trận ngoài thân Khổng Tước xoay quanh, sau một trận vù vù lại hướng tới một nơi trên tầng trời nhanh chóng hội tụ.
Hàng trăm quang trận nhỏ quay tròn ngưng tụ thành một ngũ sắc quang trận đường kính mấy trăm trượng.
Từng trận phạm âm thật lớn từ trong trận truyền ra, đồng thời cũng tản ra linh quang ngũ sắc cực kỳ kinh người.
Hàn Lập thấy thế thì trong mắt chợt lóe hàn quang, song thủ cực lớn của Cự Viên đột nhiên hợp lại trước người.
Sau khi kim quang chợt lóe, hai thanh kim sắc cự kiếm ở nháy mắt nhập lại thành một.
Lúc này Cự kiếm dài chừng ba bốn mươi trượng chớp động kim quang, thân kiếm mơ hồ có một con Giao long màu xanh ở trong bay múa, bộ dáng kinh người giống như tùy lúc đều có thể nhất phi trùng thiên (1).
Một tiếng "Trảm" bỗng phát ra từ trong miệng Cự Viên!
Cự kiếm nhoáng lên một cái lập tức bắn tới phía trước.
Trong phút chốc, một đạo kiếm quang mờ ảo trảm xuống, chợt lóe liền biến thành hơn trăm trượng, ở giữa phong lôi hung hăng trảm lên phía trên quang trận.
"Phốc" một tiếng!
Thanh quang chợt hiện nơi cự đại quang trận, giống như tờ giấy mỏng bị bạo liệt xé rách, nhưng sau một cái quay cuồng, ngũ sắc quang hà chớp động thì lập tức khôi phục như lúc ban đầu.
Một trảm vừa rồi dường như không chút hiệu quả đối với quang trận này.
Trong mắt Cự Viên hiện một tia ngoại ý nhưng lại cười lạnh một tiếng, cự kiếm trong tay rung lên, không có chút do dự lại một lần nữa chém xuống.
Với sự lịch duyệt của Hàn Lập tự nhiên rất rõ ràng, quang trận này tuyệt không phải không thể hư hao, chỉ cần trảm nhiều liền có thể công phá.
Đạo thanh quang thứ hai tuy thanh thế lớn hơn lần trước nhưng vừa ly khai cự kiếm thì đồng thời, tiếng chú ngữ trong miệng Ngũ Sắc Khổng Tước phía dưới đột nhiên dừng lại, tiếp theo giương một móng vuốt hướng về hư không điểm một cái.
Nhất thời một tiếng quái thanh thống khổ bỗng truyền ra từ một địa phương khác.
Hàn Lập rùng mình, xoay chuyển ánh mắt lướt qua hướng phát ra tiếng hô.
Chỉ thấy bên kia, con lôi thú đang cùng Phạm Thánh kim thân giao chiến quyết liệt, giờ phút này thần tình lại tỏ ra vẻ thống khổ.
Bên ngoài thân Lôi Thú tiếng sấm nổi lên, tam sắc điện hồ tuôn ra, cả thân hình được một tầng lưới lôi quang bao phủ, thân hình lại vừa động, lại trực tiếp từ bỏ trận chiến với kim thân, hóa thành một đoàn lôi quang ba màu tiến thẳng đến quang trận thật lớn.