Vì thế nam tử mặc thanh giáp vung một tay lên, lập tức trong đám thị vệ liền có một số người đi ra, sau đó linh quang chợt lóe trên tay, hiện ra một tấm mộc bài màu tím nhạt.
Đột nhiên trên mộc bài đại phóng hào quang, chợt lóe rồi kích bắn ra hai cột sáng tử sắc, sau chớp động mấy lần liền biến mất vào trung tâm trận pháp.
Nhất thời ngân sắc trận pháp vù vù một trận, tiếp theo tại trung tâm trận lưu chuyển hồi hồi kỳ quang rồi tan đi. Cùng lúc đó phía dưới bức tường hiện ra một cánh cửa màu bạc rất lớn.
Cửa lớn cao tới mấy chục trượng, phát ra hào quang âm lãnh, có vẻ băng lãnh một cách dị thường, giống như toàn bộ cánh cửa đều dùng kim loại nào đó đúc ra vậy.
Trong miệng Thanh giáp nam tử lẩm bẩm, tay áo hướng về phía cửa phất một cái.
Oanh một tiếng, một đạo thanh hà cuồn cuộn đánh tới, cánh cửa lớn liền chậm rãi mở ra.
"Làm phiền đạo hữu rồi!" Trên mặt Kim Duyệt lộ nụ cười sau đó đa tạ một tiếng.
Trong chốc lát nàng cùng hai người Hàn Lập Lôi Lan nhanh chóng độn quang, hóa thành ba đạo kinh hồng thông qua cánh cửa cực lớn tiến nhập Địa Uyên.
Sau một lát liền biến mất ở phía sau cánh cửa không còn chút bóng dáng.
Thanh giáp nam tử đứng trước cánh cửa màu bạc cực lớn, nhìn bóng dáng ba người biến mất thì trên mặt lộ vẻ trầm ngâm, tựa hồ trong lòng có điều gì đó khó tiêu tan.
"Quên đi, có lẽ do ta đa tâm. Tuy cảm giác có chút quái dị nhưng hẳn là gã thị vệ này không có vấn đề. Dù sao Kim Duyệt cũng là Đại trưởng lão của Thiên Bằng tộc, tuyệt đối sẽ không làm ra sự tình bất lợi đối với Phi Linh tộc." Thanh giáp nam tử thấp giọng thì thào vài câu, sau đó liền phân phó một tiếng, lệnh cho đám thị vệ phong bế cánh cửa lớn kia, còn hắn thì lần nữa ngồi xếp bằng ở chỗ cũ, tiến vào nhập định.
Bên kia, ba người Hàn Lập sau một lúc đã ở một nơi rất rộng lớn, nhìn chằm chằm một cỗ tà phong, đang thổi như bay ở nơi tiến vào Địa Uyên.
Năm đó Hàn Lập với tu vi Hóa Thần phi hành trong đó còn có chút khó khăn, nhưng hiện tại tu vi đã là Hợp Thể trung kỳ căn bản xem nhẹ cỗ tà phong này.
Thậm chí sau khi phi hành, gặp phải một cỗ băng phong khí màu đen, ngoài thân hắn chỉ chợt lóe thanh quang, đã nhanh chóng đem cỗ hắc phong bắn ra nơi khác, căn bản không để nó tiến đến bên người.
Về phần Lôi Lan ở bên kia đã có Kim Duyệt cố ý chiếu cố, tự nhiên là không thành vấn đề.
Không bao lâu sau, ba người liền tiến đến một vực sâu hun hút có hình một như một chiếc phễu.
Nhìn hàn phong đen tuyền cuồng quyển ở nút thắt bên dưới hắc vực, Hàn Lập nheo hai mắt một chút, không chút do dự bay xuống.
Lần này đến phiên hai người Kim Duyệt đi xuống, sai khi liếc mắt nhìn nhau một cái, liền theo sát phía sau Hàn Lập.
Tiến vào đến Địa Uyên, bốn phía là đại phong gào thét, hết thảy cảm giác không khác biệt như ngày trước Hàn Lập tiến vào.
Sau thời gian một tuần trà, thân hình hắn đột nhiên dừng lại, rốt cuộc đã tiến vào tầng một trong Địa uyên.