"Tiến vào Địa Uyên?" Kim Duyệt nghe vậy, bỗng nhiên cả kinh.
"Sao, Kim đạo hữu cảm thấy điều kiện này khó khăn sao? Địa Uyên hiện giờ không phải là do Phi linh tộc chiếm cứ sao, đạo hữu đưa ta vào hẳn là một chuyện khá dễ dàng." Hàn Lập bất động thanh sắc hỏi.
"Nếu là trăm năm trước thì lời này của đạo hữu xác thật không sai, dẫn người tiến vào trong Địa Uyên cũng không mất bao nhiêu công sức. Nhưng hiện tại mà nói, lại cực kỳ phiền toái." Kim Duyệt theo bản năng lấy ngón tay vuốt ve ngọc giản trong tay, mới cười khổ một tiếng nói.
"Ồ, là vì sao?" Hàn Lập kinh ngạc hỏi.
"Rất đơn giản, trăm năm trước có kẻ trong lúc vô tình ở chỗ bí ẩn sâu nhất trong Địa Uyên phát hiện ta một mạch khoáng cực kỳ quý hiếm. Khoáng mạch này cực kỳ trọng yếu đối với các tộc chúng ta, hơn nữa số lượng dự trữ cũng cực kỳ kinh người. Vì không muốn để tộc nào đó lén lút khai thác, cho nên cả tòa Địa Uyên hiện tại đang trong trạng thái nửa phong bế, đặc biệt vị trí tầng cuối cùng nơi có khoáng mạch kia, ngoài các thủ vệ thì ngay cả trưởng lão các tộc cũng không thể dễ dàng tiến vào." Kim Duyệt một chút do dự mới giải thích.
"Tầng sâu nhất? khi nào tại hạ nói là muốn vào nơi đó? Ta chỉ muốn vào tầng thứ ba của Địa Uyên mà thôi" Hàn Lập nghe xong lời này, sắc mặt chợt buông lỏng rồi cười nói.
"Chỉ cần không tiến vào tầng sâu nhất thì có thể thương lượng. Bất quá nếu đạo hữu thật muốn làm giao dịch này thì nhất định phải nói thiếp thân một chút về nguyên nhân thực sự khiến ngươi tiến vào Địa Uyên. Dù sao Địa Uyên vốn thuộc Phi Linh Tộc, trong đó còn ẩn dấu một số bí ẩn chưa được phát hiện. Đạo hữu không cho rằng, thiếp thân vì lợi ích nhất thời mà đưa một ngoại tộc nhân tiến nơi đó chứ. Cho dù pháp quyết kia vô cùng trọng yếu đối với Thiên Bằng nhất tộc, ta cũng không thể làm ra sự tình lỗ mãng." Nữ tử nhìn chằm chằm Hàn Lập, chậm rãi nói từng chữ.
Hàn Lập nghe đối phương nói như vậy thì trên mặt nhất thời hiện vẻ trầm ngâm, sau một lát liền thở nhẹ một hơi nói:
"Ta biết đạo hữu lo lắng điều gì, bất quá Đại trưởng lão cứ yên tâm, Hàn mỗ sở dĩ muốn tới tầng ba trong Địa Uyên là do ta đã có một ước định cùng một vị tiền bối, cần đến toạ độ mà vị tiền bối này đã cho biết trước. Sau đó mới có thể tiến nhập vào không gian nơi tiền bối đó đang ẩn cư, tuyệt không chút liên quan chứ đừng nói có điều gì tổn hại đến Phi Linh tộc. Còn cụ thể chuyện tình, thứ cho Hàn mỗ không thể nói cặn kẽ."
"Một không gian khác! Hàn đạo hữu đã có tu vi Thánh giai trung kỳ, có thể khiến đạo hữu xưng là tiền bối, chẳng lẽ là..." Sắc mặt Kim Duyệt đại biến.
"Đại trưởng lão biết thì tốt rồi. Vị tiền bối này có chút uyên nguyên cùng Nhân tộc chúng ta. Năm đó ta có thể đào thoát từ trong tay Tứ đại yêu vương cũng là nhờ người tương trợ phần nào. Lần này tại hạ trở lại nơi đó cũng là do vị đó đã yêu cầu từ trước. Nếu ta thật sự không thể tiến vào, chỉ sợ vị tiền bối đó sẽ mất hứng, nói không chừng còn có thể trút giận sang quý tộc." Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, có thâm ý sâu xa nói.