Hàn Lập cùng đám trưởng lão theo Kim Duyệt đến một tòa cung điện cực lớn trong Thánh Thành. Sau khi phân chủ khách ngồi xuống. Kim Duyệt phân phó một tiếng, lập tức có mấy thị nữ tuổi trẻ từ ngoài điện đi vào, dâng các loại linh trà linh quả bày biện ra trên các bàn.
Lúc này Kim Duyệt Đại trưởng lão dùng lễ khách quý đãi Hàn Lập, trên mặt nhìn không ra chút nào dị sắc. Hàn Lập thì khách khí, thong dong bưng một tách linh trà uống một ngụm, sau đó khẽ gật đầu.
"Hàn đạo hữu cảm thấy hương vị trà này như thế nào, đây là Hương Nữ Trà đặc biệt của Thánh Thành chúng ta. Hàng năm chỉ sản xuất mấy chục cân mà thôi. Linh trà này được hái ở thời điểm khi ánh dương ban mai chiếu rọi, hơn nữa người thu hái phải là thiếu nữ mỹ miều còn tấm thân xử nữ. Nếu không hương khí sẽ giảm đi không ít." Kim Duyệt cũng nhấp một ngụm linh trà, cười cười hướng qua Hàn Lập nói.
"Đúng vậy, u hương của trà này ngát mũi, đích thật là trân phẩm hiếm thấy." Hàn Lập cũng tán thưởng nói.
"Hàn đạo hữu nếu đã thích thì thiếp thân có thể tặng một ít" Ánh mắt Kim Duyệt lưu chuyển cùng khóe miệng cười nói. Sau đó nàng vỗ hai tay, nhìn sang một một thị nữ đang khoanh tay đứng bên cạnh thản nhiên phân phó một tiếng: "Tới trà viên lấy năm cân thượng đẳng nhất Hương Nữ Trà."
"Vâng, Đại trưởng lão!"
Thị nữ kia cả kinh nhưng vội đáp ứng một tiếng, nhanh chóng lui ra khỏi đại điện.
"Đa tạ Đại trưởng lão ban thưởng trọng hậu!" Hàn Lập cũng có chút ngạc nhiên nhưng lập tức khôi phục như thường, hướng qua Kim Duyệt chắp tay đáp lễ.
Một đám trưởng lão thấy cử chỉ này của Kim Duyệt thì trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng không ai dám hỏi lại cái gì.
"Ngoài hai người Tư trưởng lão, mấy vị trưởng lão khác còn chưa biết Hàn đạo hữu a. Vậy để ta giới thiệu một chút. Không phải phải nói nhiều, chỉ nhắc vị Nhân tộc đạo hữu năm đó giúp Thiên Bằng nhất tộc chúng ta có thể bảo toàn, như vậy mấy vị trưởng lão cũng đã biết rõ Hàn đạo hữu là người phương nào rồi chứ." Kim Duyệt thong dong hướng sang mấy trưởng lão còn đang nghi hoặc giới thiệu.
"Cái gì, là người này! Hắn sao xuất hiện ở chỗ này!"
"Không phải đã ngã xuống trong Địa Uyên sao?"
Mấy Thiên Bằng trưởng lão nghe thì lập tức giật mình. Chỉ có Tư trưởng lão cùng mỹ phụ ở một bên nhìn nhau lộ ra một nụ cười khổ.
"Năm đó tại hạ ở Địa Uyên có chút cơ duyên, may mắn đào thoát trong tay các Yêu Vương, sau đó không trở lại quý tộc mà quay trở về Nhân tộc. Kim đạo hữu không sẽ không trách tội Hàn mỗ chứ." Thần sắc Hàn Lập không đổi, thản nhiên nói.