Lúc này Hàn Lập biến thành thanh hồng đã cách đám Phi Linh nhân hơn mấy nghìn dặm, trên mặt lại lộ vẻ trầm ngâm.
Vừa rồi từ trong miệng nữ tử Ngũ Sắc tộc, hắn đã rõ ràng thời gian gần đây Phi Linh tộc có những biến hóa lớn. Có điều những sự tình không quan hệ đến bản thân, hắn tự nhiên không cần quan tâm.
Khiến Hàn Lập lưu tâm chỉ có hai sự tình mà thôi.
Điều thứ nhất chính là tứ đại yêu vương Địa Uyên năm đó cùng hắn thâm nhập Minh Hà Chi Địa, tựa hồ tới nay bọn họ vẫn chưa thoát thân trở về Địa Uyên, dẫn đến Địa Uyên bị các tộc Phi Linh liên thủ chiếm cứ, đồng thời tiêu diệt tất cả yêu vật nơi đó không còn.
Điều thứ hai là trong thí luyện năm đó có Bạch Bích cùng Lôi Lan bình yên trở về, cuối cùng song song thu được thân phận Thiên Bằng tộc thánh chủ, khiến Thiên Bằng tộc thoát khỏi tình cảnh diệt tộc.
Nói thêm về chuyện thứ nhất, Minh Hà Chi Địa có Thanh Nguyên Tử tọa trấn, cộng thêm Phù Du Tộc cũng có liên quan, tựa hồ trong đó còn ẩn dấu bí mật trọng đại nào đó mà hắn không biết, như vậy Tứ đại yêu vương bị vây khốn ở trong cũng không quá kỳ quái.
Như vậy nếu hắn muốn lần nữa tiến nhập Minh Hà Chi Địa thực có chút phiền phức.
Tọa độ mà Thanh Nguyên Tử ước định tiếp dẫn hắn chính là một nơi nằm ở sâu trong Địa Uyên.
Như không đến được vị trí này thì ngay cả là trong tay có Nghịch Tinh Bàn mà đối phương tặng cho, hắn cũng vô pháp phá giới tiến nhập Minh Hà Chi Địa.
Dù sao khi đó tứ đại yêu vương liên thủ, mất công phu rất lớn cùng mượn ngoại lực mới mở ra thông đạo tiến nhập Minh Hà Chi Địa.
Bây giờ hắn tự hỏi thần thông không dưới Hậu kỳ tu sĩ nhưng tuyệt không có bản lĩnh chân chính Phá Toái Hư Không.
Về chuyện thứ hai, năm đó hắn giả mạo qua thánh tử Thiên Bằng tộc, cũng mượn lực của tộc này luyện thành Kinh Trập Quyết. Có điều lại bị đại trưởng lão cưỡng bức tiến nhập trong Địa Uyên, rơi vào trong tay tứ đại yêu vương. Vì vậy hiện khó có thể phân biệt rõ ràng ân oán với Thiên Bằng tộc.
Bất quá muốn lại lần nữa lẫn vào trong Địa Uyên, xem chừng một lần nữa phải mượn lực của tộc này.
Trong lòng Hàn Lập cân nhắc một hồi, đột nhiên bàn tay lật chuyển, một cái Ngọc giản màu lam cùng một Viên Bàn trắng nhạt đồng thời xuất hiện trên hai tay.
Một tay hắn đem ngọc giản trực tiếp dán trên trán, nheo hai mắt dò xét qua một số tin tức bên trong rồi bỏ xuống, lại đem viên bàn màu trắng kia cẩn thận xem xét.
Sắc mặt Hàn Lập trở nên âm tình bất định, một lúc lâu sau tựa hồ đã có quyết định cuối cùng, liền thu hồi hai vật này. Thanh hồng đột nhiên phát ra một trận thanh âm trầm nhấp, tiếp theo rung động mấy cái, độn tốc trong nháy mắt nhanh hơn gấp bội phá không mà đi.
Năm tháng sau, ở một nơi trên bầu trời cao cách Thánh Thành của Thiên Bằng tộc hơn trăm dặm, một đạo thanh quang chói mắt giống như sao băng từ xa phá không mà đến, chưa tiếp cận Thánh Thành nhưng từ trong bỗng truyền ra một tiếng thanh minh.