Nhất thời tầng tầng sóng quang nối tiếp nhau từ trong trận kỳ dập dềnh tỏa ra, sau đó giao thoa hình thành một khối quang cầu thật lớn, đem cả đám Phi Linh nhân ở đây bao phủ vào trong, thoạt nhìn năng lực phòng ngự xác thực không kém.
Bất quá những Phi Linh nhân trẻ tuổi, thân ở khối quang cầu bảo hộ nhìn cơn lốc từ phía sau đang gào thét mà đến thì sắc mặt không còn chút máu.
Tại trước mặt "Ngân triều" đỉnh đỉnh đại danh, cho dù pháp trận phòng hộ của bọn họ cũng có điểm bất phàm nhưng vô pháp chống đỡ được lâu.
Về điểm này đã sớm có vô số kẻ ra biển ngã xuống trong thiên tai nghiệm chứng qua không biết bao nhiêu lần rồi.
Một khi bị hút vào trong Ngân triều, cảnh giới dưới Hóa Thần tất nhiên là không may mắn. Mà tồn tại đẳng cấp Hóa Thần bất quá miễn cưỡng tự bảo vệ mà thôi, có thể giữ được tính mệnh thoát ra hay không còn phải xem Thiên ý.
Nếu muốn giải cứu nhiều người ở đây như vậy, phải là tồn tại Luyện Hư hậu kỳ đại thành hoặc đẳng cấp Hợp Thể mới có khả năng làm được.
Mà bọn họ thâm nhập vào trong hải dương xa như thế, sao có thể có tiền bối cao nhân trong tộc đi ngang qua chứ.
Dẫn đầu đám Phi Linh nhân là hai Nguyên anh hậu kỳ, một nam một nữ cuống quít thương lượng với nhau vài câu nhưng sắc mặt vô cùng khó coi, hiển nhiên đã hết cách xoay chuyển thế cục.
Mắt thấy cơn lốc khổng lồ cách bọn họ bất quá hai ba mươi dặm, trong khoảnh khắc có thể bao phủ khối quang rất lớn kia, đột nhiên một gã Phi Linh nhân kinh hỉ quát to một tiếng:
"Mau nhìn, trong Ngân triều hình như có người!"
Vừa nghe lời này các Phi Linh nhân khác cả kinh, vội vàng nhìn theo hướng tên Phi Linh nhân kia vừa chỉ.
Chỉ thấy trong Ngân triều cuồn cuộn cách đây không xa, quả nhiên có một điểm thanh quang chớp động không thôi, thật giống như có người đang khu sử độn quang.
Nhưng do ảnh hưởng của thiên địa nguyên khí hỗn loạn trong Ngân triều, đám Phi Linh nhân vô pháp dụng thần niệm phân biệt người trong độn quang rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Bất quá thanh quang ở trong Ngân triều ổn trọng như núi Thái Sơn, đang theo một hướng khác trong Ngân triều bắn đi, một bộ căn bản không xem điện quang thạch băng trong cơn lốc vào đâu.
Một màn này lại khiến đám Phi Linh nhân như thấy cứu tinh!
Lúc này hai nam nữ Nguyên Anh Kỳ Phi Linh nhân kinh hỉ liếc mắt nhìn nhau, sau đó hai người cơ hồ đồng thời phát ra một tiếng huýt dài.
Tiếng huýt một dương cương một âm nhu, sau khi âm dương giao tế thì át cả nổ ầm ầm của Ngân triều trực tiếp xuyên khắp tầng trời cao.
Âm điệu cao thấp biến hóa trong tiếng huýt không phải không theo vần luật, chính là tín hiệu chuyên môn dùng để cầu cứu của Phi Linh tộc.
Chỉ cần trong người Ngân triều không phải bị điếc, nhất định sẽ phát hiện bọn họ đang cận kề hiểm cảnh.
Quả nhiên độn quang màu xanh vốn đang bắn nhanh trong Ngân triều, dường như vì tiếng huýt mới vang lên mà dừng lại.
Nếu có người ở gần độn quang, có thể phát hiện bên trong có một thân ảnh đang quay đầu nhìn lại phương hướng vừa phát ra tiếng huýt, tựa hồ có chút ngạc nhiên.