Tuy không dám khẳng định mười phần nhưng nắm chắc được tới bảy tám. Ngoài mấy người kia ra thì ai có nổi thế lực cùng thần thông lớn như thế! Huống hồ người bình thường đâu thể có được Kim Khuyết ngọc thư.
Bạch bào thanh niên nghĩ vậy cũng cười lạnh một tiếng.
Đai hán râu quai nón nghe xong lời này, sắc mặt có chút âm tình bất định, sau một lúc lâu mới hừ một tiếng nói:
"Đạo hữu tự lo cho mình là được, cần gì phải quan tâm thân phận cụ thể của bổn tọa. Chỉ cần biết ta là người duy nhất có thể giúp ngươi tu thành Nghịch Linh đại pháp là được. Ta chỉ yêu cầu ngươi sau khi đại thành thì trợ ta vượt qua thiên kiếp sắp đến mà thôi."
"Hai ta hợp tác cùng có lợi. Chỉ cần ta thành tựu Chân Linh chi thể tự nhiên sẽ bảo đảm tính mệnh của ngươi. Hiện tại ta đã tu tới Luyện Hư hậu kỳ đỉnh phong, lại hấp thu âm khí trong khối Huyền Âm Tinh Bích này, sẽ tìm một chỗ bắt đầu đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ. Nếu Nghịch Linh đại pháp thật sự thần kỳ như thế hẳn là tiến giai Hợp Thể không thành vấn đề. Khi đó mình ta sẽ tiến vào Man Hoang thế giới, chuyên môn liệp sát cổ thú hàn thuộc tính, thôn phệ Yêu hạch của chúng đồng thời tìm kiếm nơi cực hàn chi địa hấp thu âm khí. Như thế ở trong vòng ngàn năm tu vi của ta có thể tăng mạnh, một đường tiến giai cảnh giới Hợp Thể hậu kỳ. Khi đó liền chuẩn bị thành tựu Chân Linh chi thể." Bạch bào thanh niên trầm giọng đáp một hồi.
"Đạo hữu biết là tốt rồi! Do ma kiếp hàng lâm nên bổn tọa đành phải ở lại trong tộc chuẩn bị. Nếu không kỳ thật ta rất muốn cùng đạo hữu tiến vào Man Hoang thế giới một chuyến. Bất quá một khi Lục Dực đạo hữu tiến giai Hợp Thể, cộng thêm Nghịch Linh đại pháp có thần thông kinh thiên, chỉ cần không đắc tội trêu chọc mấy đại năng chi sĩ ngoại tộc thì có thể tung hoành ở Man Hoang thế giới." Thần sắc đại hán râu quai nón cũng dịu đi đôi chút mở miệng.
"Phong Nguyên đại lục rộng lớn như thế, các loại cổ thú âm hàn thuộc tính cần thiết đều có. Ta đã hóa hình mở ra linh trí, tự nhiên không ngu ngốc đến mức đi trêu chọc dị tộc nhân cường đại." Bạch bào thanh niên thản nhiên nói, sau đó không nghe lời gì truyền ra nữa.
Đại hán râu quai nón nghe đối phương nói thì vừa lòng gật đầu, cũng không tiếp tục mở miệng, chỉ là ánh mắt chớp động mơ hồ như cân nhắc điều gì.
Một cỗ hoàng phong từ xa cuồn cuộn mà đến, một lát sau đem hết thảy không gian nơi đây bao phủ vào trong.
***
Hai tháng sau.
Hàn Lập ngồi trên một chiếc ghế màu xanh biếc, thần sắc hờ hững thưởng thức một chén rượu màu vàng kim tinh xảo dị thường trong tay, ở bên cạnh là Cốc gia chi chủ Hiểu Phong tiên tử đang đứng nghiêm chỉnh.