Thanh niên này chính là Hàn Lập mất tích mấy năm không gặp, rời đi khi Vạn Bảo đại hội sắp kết thúc.
Về phần nữ đồng bên cạnh, tự nhiên là Bạch Quả Nhi có được băng tủy chi thể.
Nàng đã được Hàn Lập thu làm ký danh đệ tử, dựa vào pháp lực mạnh mẽ của hắn trấn áp hàn độc trong cơ thể mới có thể bảo toàn mạng sống, vài năm nay theo sát bên người hắn là đương nhiên.
Cốc gia tu sĩ ở đây vừa thấy trên không trung xuất hiện bóng người thì xôn xao một trận. Không ít người ngoài thân chớp động linh quang, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác nhìn Hàn Lập chằm chằm không dời.
"Hiểu Phong đạo hữu, trên đường Hàn mỗ gặp chút phiền toái nên đến chậm một lát, đã để đạo hữu chờ lâu." Ánh mắt Hàn Lập đảo qua trên mặt đất, vừa nhìn thấy cung trang thiếu phụ thì lập tức mỉm cười nói.
Tiếp theo thân hình nhoáng lên, quanh thân nổi lên một tầng thanh hà đem Bạch Quả Nhi bao phủ, chớp động một cái liền xuất hiện trên mặt đất cách thiếu phụ không xa.
"Đâu có, là đám người vãn bối đến hơi sớm. Tiền bối có thể đúng giờ phó ước, thiếp thân đại diện cho Cốc gia vạn phần cảm kích. Vị này chính là Tiêu trưởng lão Cốc gia chúng ta. Lần Chân Linh đại điển này là do hai người chúng ta dẫn đầu." Trên mặt thiếu phụ hiện vẻ vui mừng, vội vàng giới thiệu hoàng phát lão giả cho Hàn Lập.
"Ồ, thì ra là Tiêu trưởng lão! " Hàn Lập thấy tu vi đối phương không thua gì Cốc gia chi chủ Hiểu Phong tiên tử thì khẽ gật đầu nói.
"Không dám, vãn bối đã nghe đại danh Hàn tiền bối từ mấy năm trước. Lần này Cốc gia có tiền bối đích thân đến tương trợ, chúng vãn bối đương nhiên được an toàn." Trong lòng Hoàng phát lão giả vẫn còn lo lắng về thực lực Hàn Lập, nhưng ngoài mặt vẫn tự nhiên cung kính vòng tay.
Lúc này những Cốc gia tu sĩ khác cũng đã biết, Hàn Lập chính là đại viện mà bọn họ trông chờ. Khi thấy hắn tuổi trẻ như thế thì bọn họ giật mình, cũng xì xào bàn tán một trận.
"Nhị vị đạo hữu không cần nói thế, Hàn mỗ đi chuyến này là giao dịch cùng có lợi với Cốc gia mà thôi. Bất quá như lời của Hiểu Phong đạo hữu lúc trước, đáng ra Thái thượng trưởng lão Thiên Lê Tiên Tử của quý gia tộc đã tới chỗ này. Chẳng lẽ Thiên Lê đạo hữu đã đi trước một bước?" Ánh mắt Hàn Lập đảo qua đám Cốc gia tu sĩ, nhướng mày hỏi một câu.
"Thật khó nói! Chỉ sợ Thiên Lê Thái thượng Đại trưởng lão không thể đại biểu cho Cốc gia tham gia lần Chân Linh đại điển này" Cung trang thiếu phụ nghe được lời ấy, trên mặt lộ một tia xấu hổ cùng bất đắc dĩ.
"Mời chỉ giáo cho!" Vừa nghe không giống với ước định ban đầu, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống vài phần nhưng vẫn chậm rãi hỏi.
"Tiền bối xin nguôi giận, Thái thượng trưởng lão không thể tham gia đại điển lần này là chuyện bất khả kháng. Sự tình là như vậy..." Hoàng phát lão giả vừa thấy sắc mặt Hàn Lập không tốt thì vội vàng mở miệng, giải thích tình hình cụ thể tỉ mỉ.