Kim Triện văn vốn khác Ngân Khoa văn. Phỏng chừng số người trong hai tộc hiểu rõ loại linh văn không vượt quá mười ngón tay.
Bọn họ vốn xem linh văn này như chí bảo, căn bản không cho ngoại nhân biết sự tình liên quan đến nó.
Huyết quang Nhân hẳn là không hiểu linh văn này nên không còn cách nào đành đem quyển trục trao đổi đi.
Cũng may tại Quảng Hàn giới, Hàn Lập đã học được linh văn này. Nếu không hiện giờ chỉ có thể trừng mắt nhìn những phù văn này.
Ánh mắt Hàn Lập vừa đảo một lát thì Kim Triện văn chợt lóe rồi biến mất.
Hắn khẽ cau mày, không chút lưỡng lự búng mấy ngón tay. Bảy tám đạo màu xanh kiếm khí lại lần nữa bắn ra.
Kiếm khí trảm xuống, kim sắc phù văn hiện lên càng nhiều.
Trong lòng Hàn Lập khẽ động, kiếm quang búng ra liên miên không dứt, hóa thành một vầng kiếm ảnh màu xanh cuốn tới quyển trục, quấn nó bao vào bên trong tầng thanh quang.
Nhất thời kim sắc quyển trục khẽ rung lên, mặt ngoài cuồng thiểm bạo liệt ra một đạo kim quang, đồng thời một thiên kim văn đầy đủ hiện lên.
Trong mắt Hàn Lập chớp động tia sáng màu lam, chăm chú nhìn kim sắc phù văn. Sau thời gian chừng một bữa cơm thì vẻ mặt khẽ động, kiếm khí trong tay cũng dừng lại.
Chỉ thấy linh quang bên ngoài Quyển trục chợt tắt, kim sắc phù văn nhanh chóng tán loạn đi không thấy.
Hàn Lập đưa tay hư không một trảo. "Vù" một tiếng đem quyển trục hút về trong tay, sau đó vẻ mặt hắn trở nên trầm ngâm.
Hắn tuy chưa nhớ kỹ toàn bộ thiên Kim Triện văn vừa rồi nhưng đã có nhìn cái đại khái.
Nếu đoán không sai thì bên trong chứa đựng cách bố trí một pháp trận huyền diệu.
Tuy còn chút hàm hồ nhưng không hề nghi ngờ, khi tìm hiểu thấu triệt thiên Kim Triện văn này hẳn có thể phục chế lại một tòa pháp trận.
Pháp trận này tuy không quá lớn nhưng độ huyền diệu vượt xa trước những trận pháp Linh giới mà hắn từng thấy trước kia.
Nếu không phải hắn đã tìm hiểu qua cấm chế trên tấm phế khí phù văn ở Quảng Hàn giới thì không cách nào hiểu được ý nghĩa của thiên Kim Triện văn kia.
Dù sao nhận biết Kim Triện văn và lĩnh ngộ cấm chế trận pháp do Kim Triện văn viết ra là hai sự tình khác nhau một trời một vực!
Hàn Lập phỏng chừng, muốn tìm hiểu thấu triệt pháp trận này ít nhất phải cần mấy chục năm chuyên tâm nghiên cứu. Tuy rất có hứng thú với vật được phong ấn trong quyển trục này nhưng hiện tại hắn không có nhiều thời gian như vậy.
Hàn Lập thở nhẹ ra một hơi, đem cấp kim sắc quyển trục thu vào Trạc thủ trữ vật.
Kế tiếp hắn suy nghĩ một chút. Hai tay hợp lại, giữa bàn tay liền hiện ra một đoạn quái mộc dài cỡ nửa thước, to cỡ ngón cái, toàn thân màu hắc hồng.