Thời gian Hắc Vực đại hội tổ chức, toàn bộ cơ hồ diễn ra trong một ngày một đêm.
Lúc Hàn Lập trở lại Cửu Tiên Sơn là buổi sáng ngày hôm sau.
Sau khi gọi hai người Hải Đại Thiếu tới. Biết thời gian mình rời đi, nơi này không phát sinh điều gì bất ổn thì trong lòng hắn mới buông lỏng.
Cho hai ký danh đệ tử lui ra, hắn liền tiến nhập vào trong mật thất. Ngồi xếp bằng ở trên một tấm Bồ đoàn.
Một tay vừa lật, một cái Linh Thú Hoàn màu lam bỗng nhiên hiện ra trên ngón tay, rồi tức thời bay lên không trung.
Từ trên Linh Thú Hoàn cuồn cuộn tuôn ra một vầng lam hà, tức thời một cái lồng băng trôi nổi tại trước người.
Bên trong lồng băng là một con Băng Phượng tuyết trắng cỡ nửa thước. Linh cầm không ngờ Hàn Lập phóng xuất nhanh như vậy, vội vàng ve vẩy hai cánh, quanh thân tỏa ra một vầng sáng màu bạc đem thân hình nháy mắt che lại. Sau đó mới dùng ánh mắt cảnh giác đảo qua Hàn Lập.
"Là ngươi, Sao có thể!" Ngay khi thấy rõ dung mạo Hàn Lập, trong đôi mắt màu bạc của Linh cầm hiện ra vẻ khó có thể tin, từ miệng thốt ra ngôn ngữ của loài người.
Rõ ràng là thanh âm thất thanh nhưng dễ nghe của một thiếu nữ, chỉ là hơi có chút băng lãnh.
"Phượng tiên tử, đã nhiều năm không thấy. Không ngờ ta và ngươi gặp lại ở chỗ này." Hàn Lập nhìn Băng Phượng trong lồng, lại thở dài một hơi.
Băng Phượng này chính là "Băng Phượng tiên tử". Năm đó cùng hắn từ Nhân giới xâm nhập không gian tiết điểm, lại bị không gian phong bạo mạnh mẽ tách ra.
Năm đó nàng ở Nhân giới là " Băng hải chi chủ " tồn tại cao nhất. Bất quá mấy trăm năm không gặp mà cảnh giới đã rớt xuống đến không thể hóa hình, lại bị người phong ấn trở thành Linh thú nhốt vào trong lồng.
Điều này khiến Hàn Lập không khỏi có chút cảm khái. Thân là bạn hữu cùng nhau nhập cư trái phép Linh Giới. Khi nhìn thấy Băng Phượng, Hàn Lập có cảm giác khó nói như khi gặp lại một vị cố nhân.
Trên trao đổi hội, vừa thấy nàng bị lấy ra. Hắn liền không chút do dự tiến lên trao đổi.
"Đúng là Hàn huynh! Nói như vậy ngươi chính là vị đạo hữu ở trên đại hội đã trao đổi ta với người nọ. Chẳng lẽ ngươi đã tiến giai Luyện Hư?" Thanh âm của Băng Phượng vẫn băng lãnh dị thường nhưng dường như có chút run rẩy.
"Không sai, đúng là Hàn mỗ. Về phần tu vi của tại hạ, không bao lâu nữa đạo hữu sẽ tự nhận biết. Ta thật vạn vạn lần không ngờ, có thể ở trong Hắc Vực trao đổi hội gặp được tiên tử. Xem ra hai ta có chút duyên phận. Vậy trước tiên để ta thả đạo hữu ra." Hàn Lập không chút chần chờ, thanh quang trên ngón tay chợt lóe, hướng về kim ngân phù lục trên lồng băng chỉ một cái.
Nhất thời phù lục tỏa ra hào quang rồi bay đi, cùng lúc đó cửa lồng băng cũng Keng một tiếng mở ra.
"Đa tạ đại ân viện thủ của Hàn đạo hữu!"