"Đương nhiên, tài phú của Hắc Vực chúng ta không dám khoe là đệ nhất lưỡng tộc nhưng tuyệt không kém Tam Hoàng Thất vương. Thậm chí còn có một số kỳ trân được cung cấp bởi các dị tộc nơi Man Hoang thế giới, tin tưởng sẽ không làm tiền bối thất vọng." Hắc sa nữ tử ở trong lòng Hàn Lập, khẽ cười nói.
Lúc này nàng đã gỡ tấm hắc sa trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt thiên kiều bá mị, nụ cười diễm mỹ khiến nhân tâm chấn động, không thể tự kềm chế.
Hiển nhiên là hắc sa thị nữ này tu luyện một công pháp mị thuật đặc biệt nào đó, nếu không tuyệt không có mị lực kinh người như thế.
Có điều Hàn Lập đối với khuôn mặt câu hồn dẫn phách của nàng lại như không thấy, thản nhiên hỏi một câu:
"Hắc Vực trong mỗi lần giao dịch, có thể chuyên môn bồi dưỡng ra nhóm nữ tỳ các ngươi thật là một danh tác khiến người trầm trồ. Bất quá ta có chút kỳ quái, với dung mạo cỡ các ngươi, nếu ở ngoại giới thì đương phải có người nhận biết mà nổi danh. Chẳng lẽ là..."
"Tiền bối đoán không sai. Tỷ muội vãn bối từ lúc còn nhỏ đã sống ở trong Hắc Vực, căn bản chưa bao giờ ra bên ngoài. Nếu tiền bối không chê xin thu vãn bối làm thị thiếp. Như thế, mỗi ngày tiểu nữ tử đều có thể hầu hạ người." Nữ tử số mười một nghe như vậy, trên khuôn mặt đang tươi cười lập tức thay thế bởi vẻ đáng thương.
Nếu là tu sĩ bình thường thấy vẻ mị hoặc của nàng chỉ sợ là tâm tình kích động không thôi.
Nhưng thần niệm Hàn Lập cường đại như thế, ý chí kiên quyết như thế. Khóe miệng vừa động, trực tiếp từ chối thỉnh cầu của nàng: "Không được. Bổn tôn vốn quen độc lai độc vãng".
Thiếu nữ số mười một cũng rất thức thời, vừa thấy Hàn Lập thực vô tình như vậy thì lập tức ngậm miệng, không đề cập lại chuyện này, đồng thời nhu thuận đem thân mình tựa hẳn vào người Hàn Lập.
Với động tác này của nàng, Hàn Lập không có bao nhiêu phản ứng. Hắn theo bản năng ôm thân thể mảnh mai vào người, tận hưởng một chút hương diễm của mỹ nữ.
Kế tiếp Hàn Lập lại hỏi thêm một số sự tình có quan hệ chi tiết đến Hắc Vực đại hội. Nữ tử trong ngực nhất nhất giải đáp khiến hắn rất vừa lòng.
Lúc này, các Phi đình còn trống ở bốn phía dần dần xuất hiện thêm nhiều thân ảnh.
Hiển nhiên theo thời gian, các tồn tại tham gia đại hội bắt đầu tiến dần vào đại điện.
Oanh! Đột nhiên một thanh âm rất lớn từ phía dưới truyền lên khiến cả hư không đều chấn động.
Nguyên bản Hàn Lập đang lười biếng tựa vào trên ghế, thần sắc vừa động. Trong mắt lưu chuyển một trận lam quang, lập tức xuyên qua hư không đen tuyền, nhìn qua về chỗ phát ra cự thanh kia.
Chỉ thấy tại nơi cửa vào đại điện có một người khổng lồ thân cao mười trượng, cả người bao phủ trong một tầng hỏa diễm cực nóng, đứng ở nơi đó giương nanh múa vuốt.