Hắc quang chợt lóe, Hắc bào nhân kia liền quỷ dị xuất hiện ở phía trước năm người, tiếp theo cũng không thấy nói gì cùng bọn họ, liền một mình từ từ bay về phía trước.
Hàn Lập đang thấy có chút kỳ quái, chợt cảm thấy ô quang chợt lóe bốn phía, thân hình không tự chủ được bị một luồng lực lượng vô hình kéo đi.
Bốn người còn lại vướng phải tình hình tương tự.
Hàn Lập vốn là ngẩn ra nhưng ngay đó cười một tiếng.
Khiên Dẫn sứ giả này danh xứng như thực, thật sự muốn kéo mấy người bọn họ mà mời đi.
Bất quá cũng không biết hắc quang bên ngoài cơ thể có huyền cơ gì, mà hắc khí dọc theo đường đi gặp phải đều tự tản ra nơi khác.
Đoàn người tuần tự bay được vài dặm.
Đột nhiên ánh mắt Hàn Lập ngưng tụ ở một vùng hắc khí rất lớn phía trước, trong mắt mơ hồ có lam quang chớp động.
Dưới sự cảm ứng của hắn, bên trong vùng hắc khí kia ẩn giấu một đại vật, có cùng khí tức với đám yêu thú kỳ quái ban nãy, có lẽ là cùng chủng loại nhưng không biết cường đại hơn biết bao nhiêu lần.
Ngay cả Hợp Thể tu sĩ như hắn cũng cảm thấy một sự uy hiếp rất lớn.
Tầng hắc khí này không chút tầm thường, Linh Mục thần thông của hắn cũng không thể hoàn toàn xuyên thấu. Chỉ mơ hồ chứng kiến trong hắc sương vụ ẩn một cự thú to thân như một ngọn núi nhỏ, hình dáng giống như một con Giao Mãng cự thú.
Thời điểm Hàn Lập thầm rùng mình thì bốn người khác cũng đã phát hiện quái vật trong hắc khí phía trước. Mắt thấy bọn họ đang từ từ trôi tới con thú này thì trong lòng đều trở nên cảnh giác.
Đúng lúc này, Khiên Dẫn sứ giả đang ở phía trước đột nhiên hướng xuống phía dưới mà đi, đồng thời mang theo đám người hạ xuống. Không để tiếp cận với cự thú không biết tên phía trước.
Hàn Lập tự nhiên trong lòng buông lỏng, liếc mắt đánh giá cự thú kia lần nữa rồi không chú ý thêm nữa.
Nhưng một lát sau, sắc mặt hắn lại biến đổi.
Đoàn người dưới sự dẫn dắt của Khiên Dẫn sứ giả, lại trôi xuống phía dưới chừng mấy vạn trượng sâu, nhưng nơi này dường như không có điểm cuối.
Hư không chung quanh trải rộng hắc khí, giống như là một vực sâu không đáy hun hút tối om.
Nếu không phải Hàn Lập thấy bốn người còn lại ở trong hắc quang vẫn không có hành động khác thường, chỉ sợ đã quyết định không để người an bài xuống tiếp như vậy.
Cũng may tiếp tục xuống dưới hơn vạn trượng, hắc khí bốn phía rốt cục tản ra, dần rời khỏi biển sương vụ hắc ám.
Phía dưới xuất hiện một địa phương màu xanh thẳm quái dị.
Nơi nơi là lam quang nhạt tỏa ra khắp bốn phía, đem những kiến trúc lớn phía dưới cùng những quái lâm bốn phía như cột đá màu đen thật lớn chiếu sáng rõ ràng.
Không ngờ trong không trung lơ lửng hơn mười khối quang cầu màu lam chói lọi to lớn, đều đường kính hơn trượng, tản ra lam quang lạnh lùng như vĩnh hằng không tắt.