Kế tiếp, lão đạo liền cung cấp cho Hàn Lập một số điều kiêng kị trong Hắc Vực đại hội.
Hàn Lập nghe xong liên tục gật đầu.
Liền như vậy thời gian trôi qua một tuần trà, lão đạo nhìn lên tầng không trung được che phủ bởi những đám mây sớm, lại mở miệng cười nói:
"Hiện tại thời gian đã gần tới, hai ta nên đến lối vào. Các cửa để nhập vào Hắc Vực có không ít. Nơi mà chúng ta chúng ta chờ, nhiều lắm chỉ có bốn năm người mà thôi. Nhưng trước tiên cần che giấu chân diện mới được. Cũng không cần thủ đoạn quá mức huyền diệu. Ở trong Hắc Vực có cấm chế hạn chế thần niệm. Thủ pháp che giấu bình thường cũng đủ tránh những người khác thăm dò. Vạn nhất lát nữa bị đám đồng đạo ở lối chờ vào cửa nhận ra cũng không sao. Bất quá trong trường hợp đó thì sau khi tiến vào Hắc Vực lại đổi thủ pháp che mắt khác, tuyệt tránh để bị nhận ra trong trao đổi hội."
Vạn Cốt chân nhân không hổ tham gia Hắc Vực đại hội nhiều lần, dễ dàng nói ra điểm phòng ngừa cần thiết nhất.
"Đa tạ Vạn Cốt đạo hữu chỉ điểm, Hàn mỗ đã biết nên làm như thế nào." Hàn Lập cười trả lời. Trong nháy mắt trên người hiện ra một tầng hào quang màu xám mờ ảo, đem cả thân hình che lấp ở trong.
Chính là Nguyên Từ Thần Quang được hắn bức ra bên ngoài cơ thể.
Có thần quang này bao bọc, thần niệm Hợp Thể tu sĩ khác rất khó xuyên thủng qua nhận ra tướng mạo thực.
Vạn Cốt chân nhân thấy bộ dáng này của Hàn Lập cũng cười hắc hắc. Tay vừa bấm niệm pháp quyết, một đạo hắc khí trên người cuồn cuộn tuôn ra che lấp thân hình.
Hai người tiếp tục độn quang, hướng phía ngoài Cửu Tiên Sơn kích bắn mà đi.
Nhất thời, đông đảo Hợp Thể lão quái cùng một số tu sĩ thần bí trong Cửu Tiên Sơn cũng rời khỏi chỗ ở, hướng nơi phía ngoài sơn mạch bay đi.
Chẳng qua những người này đi các địa phương bắc tròn nam vuông, khác nhau rất lớn.
Mấy canh giờ sau, sắc trời đã đứng bóng. Hàn Lập cùng Vạn Cốt chân nhân rời khỏi Cửu Tiên Sơn, tới một sơn cốc hoang vắng heo hút dị thường thì độn quang hạ xuống.
Lúc này đã có hai thân ảnh lẳng lặng chờ ở đây.
Một người toàn thân tỏa ra kim quang chói mắt, nhìn chói lòa như vầng thái dương khiến người không dám nhìn thẳng. Kẻ còn lại thì thân ảnh nhàn nhạt như sương khói, cho dù ánh mắt có chăm chú bao nhiêu cũng vô pháp nhìn rõ.
Hai người này một nam một bắc, đứng cách nhau khá xa. Thấy hai người Hàn Lập đến thì chỉ nhìn lướt qua mà thôi.
Hiển nhiên hai người này không phải cùng một đường như là Hàn Lập cùng lão đạo kia.
Hàn Lập cũng chỉ liếc mắt đánh giá hai người một lần. Hắn không vọng động thần niệm đảo qua. Bởi vì khi trước lão đạo đã nói rõ ràng.
Bắt đầu từ khi sắp tiến vào Hắc Vực, tồn tại hội nhân yêu lưỡng tộc đều cực kỳ kiêng kị dụng thần niệm dò xét người khác.
Nhẹ thì xem như khiêu khích, nặng thì lập tức trở mặt ra tay giáo huấn.