Gã thanh niên này đương nhiên chính là Hàn Lập.
Hắn vốn dùng Thiên Biến Huyễn Diện hóa thành hình dạng yêu viên, rồi lén vào tòa thành, tiếp theo lại bị Lũng gia lão tổ phát hiện đuổi theo, bất đắc dĩ phải vận dụng thần thông Kinh Chập Quyết, liền hóa thân thành Sơn Nhạc cự viên cùng lão quái đối đầu vài chiêu.
Thân thể hắn vốn rất mạnh mẽ, lại thêm uy lực của thần thông Kinh Chập Quyết giao thủ một phen cùng Lũng gia lão tổ đã hóa long một phần, đương nhiên chẳng gây chút khó khăn nào cả, nhưng hắn thật không ngờ khi đối phương hóa long uy lực lại đáng sợ như thế. Bất quá Hàn Lập cũng thấy rõ ràng, không riêng chỉ bản thân hắn chỉ phải vận dụng năm sáu thành khí lực, mà tên Lũng gia lão quái kia dường như cũng chưa phát huy ra hết một thân đại thần thông.
Nếu không vừa thì trận chiến vừa rồi, đã có khả năng khiến cho cả tòa Nghênh Tiên Cung sập mất. Mặc kệ Lũng lão quái có toan tính gì đi nữa, tự nhiên lại thoát thân dễ dàng như thế khiến cho Hàn Lập hết sức mừng rỡ.
Hiện tại hắn đã ở cách khá xa, với số lượng của hai tộc Nhân Yêu hiện giờ, dù cho người của Lũng gia có bản lĩnh thông thiên gì đi nữa, cũng tuyệt đối không có cách nào rượt đến tận nơi đây.
Sau khi đáp xuống đỉnh núi và khôi phục chân thân, Hàn Lập cúi đầu xuống, nhìn thoáng qua Khí Linh Tử lúc này tựa như một khôi lỗi đang được đỡ trên tay mà không khỏi thở nhẹ ra một hơi. Tiếp theo một tay bắt quyết niệm chú, bỗng xuất hiện đạo thanh quang bắn nhanh ra, lập tức chợt lóe rồi lướt qua tiến nhập vào trong thân hình của tiểu đạo sĩ.
Cơ thể Khí Linh Tử bỗng nhiên chấn động, khuôn mặt nguyên bản vốn bị đờ đẫn đột nhiên thoáng nhăn nhó, sau khi rên lên một tiếng liền há mồm rồi phun ra một cỗ hắc khí bị bao bọc bởi đoàn thanh quang lúc nãy.
"Sư phụ, sao lão nhân gia người lại ở đây, đệ tử không phải đã bị một lão phụ nhân bắt đi sao?" Hai mắt Khí Linh Tử chợt chớp lóe quang mang kỳ lạ liền có thần trở lại, cũng vừa thấy Hàn Lập nên kinh hỉ hỏi.
Hiển nhiên mọi sự phát sinh lúc trước, do bị ảnh hưởng của cấm chế, nên tên tiểu đạo sĩ này hoàn toàn không nhớ được chút nào.
"Hừ, ta mà không kịp đến nơi, căn cơ của ngươi chắc chắn bị phế hết rồi. Thôi được rồi, trên đường đi ta sẽ kể lại sự tình cho ngươi nghe, hiện tại nên rời khỏi nơi đây rồi nói sau" Hàn Lập không muốn nói thêm gì với tên đệ tứ ký danh này nữa, liền ra lệnh một tiếng tay áo bào lập tức phất lên.
Một quầng sáng màu xanh bay ra, bao lấy Hàn Lập cùng Khí Linh Tử hóa thành một đạo thanh hồng rồi phá không vọt về hướng chỗ ở bay đi.
Khí Linh Tử đang ở trong độn quang lắng nghe Hàn Lập kể lại tình hình khi hắn bị bất tỉnh, thậm chí sự việc liên quan đến Lũng gia Chân Linh đệ nhất thế gia ra sao, khiến cho bản thân hắn thường ngày hết sức hời hợt mà cũng phải ngạc nhiên đứng đờ người ra.
Hàn Lập bắt gặp thái độ này của hắn cũng có chút bất ngờ, trong lòng không khỏi thầm nghĩ tên đệ tử này rốt cuộc cũng biết thế nào là sợ hãi rồi. Nhưng không thể ngờ tới, trong đầu mới vừa thoáng nghĩ tới chuyện này, tên tiểu đạo sĩ vốn đang đứng trong độn quang liền nhảy cẫng lên mà mắng ầm ĩ.