Đã có quyết định, hai người lập tức chia nhau hành sự.
Lão phụ nhân bước nhanh như bay, trong khoảnh khắc thông qua một hành lang, vào trong một căn phòng rất mộc mạc.
Ở trong gian nhà này có một gã thanh niên mặc áo bào trắng, sắc mặt xanh xao vàng vọt, đang ngồi bên cạnh một cái bàn đá, tập trung tinh thần xem một quyển sách màu bạc rực rỡ.
"Mẫu thân, sao người đến đây." Vừa thấy lão phụ nhân tới, thanh niên lập tức buông quyển sách trong tay, vẻ mặt mỉm cười nói.
"Danh nhi, lập tức thu thập hành trang. Chúng ta sẽ tới Lũng gia ở Nghênh Tiên cung." Lão phụ nhân đối diện thanh niên thì vẻ mặt âm trầm lập tức chuyển thành yêu thương.
"Lũng gia! Phụ mẫu bắt người nọ về, thật có chút vướng bận a." Thanh niên nghe vậy nhướng mày, có chút bất đắc dĩ nói.
"Thế nào, con cũng biết việc này rồi sao?" Lão phụ nhân có chút ngạc nhiên mở miệng.
"Mẫu thân người đã quên, tuy rằng pháp lực của con không cao nhưng đã kích phát Chân Long chi huyết, cũng có được một chút Thiên Nhĩ thần thông. Tuy rằng không rời quá động phủ nhưng các người nói chuyện, mơ hồ nghe được một chút." Thanh niên nở nụ cười nói.
"Thì ra là thế! Bất quá Danh nhi yên tâm. Vô luận như thế nào, ta và phụ thân sẽ đem truyền thừa pháp khí của tiểu tử nọ bình yên chuyển qua cơ thể con. Khi đó không chỉ ác tật của con có thể khỏi hẳn, mà có thể mượn cỗ linh lực truyền thừa đột phá bình cảnh, rất có thể con sẽ kết thành Kim Đan. Về phần lão gia hỏa phía sau tiểu tử kia, chỉ cần chúng ta tới Lũng gia, hắn tuyệt đối không dám tìm tới cửa." Lão phụ nhân trấn an nói.
"Năm đó Thiên Kính tiên sinh nói rằng cách trị hết ác tật trong cơ thể con là dùng truyền thừa chi vật, phụ mẫu hai người một mực tìm kiếm tu sĩ có được truyền thừa pháp khí mà còn chưa mở phong ấn. Khi đó con có dự cảm sẽ có phiền toái không nhỏ với chúng ta. Bây giờ tìm được một người như thế, cho dù con có khuyên nói thế nào, chỉ e mẫu thân cũng không dễ buông tay." Thanh niên trầm mặc một lát, khẽ thở dài một hơi.
"Con nói lời ngây ngốc gì đó. Ta và phụ thân con mắt thấy chịu nổi đại thiên kiếp tiếp theo, lúc đó mới hạ quyết tâm vất vả có được cốt nhục là con. Nói ra sao thì ta quyết không để người tóc bạc đưa tiễn người đầu xanh. Chỉ cần người nọ không phải là Tam Hoàng hoặc bảy đại Yêu vương, có đại cửu cùng tổ phụ tuyệt đối sẽ bảo đảm bình yên cho con. Huống hồ bây giờ con đã kích phát Chân Long chi huyết, cũng tính trở thành đệ tử Lũng gia. Hừ! Nếu là Lũng gia không che chở con, còn được xưng cái gì mà chân linh đệ nhất thế gia." Sắc mặt Lão phụ nhân trở nên có chút âm trầm, trong giọng nói mơ hồ có chút oán hận.