"Không cần quá kinh hoảng, đã xảy ra chuyện gì! Từ từ nói tỉ mỉ cho vi sư " Hàn Lập mở hai mắt, hiện một tia kinh ngạc.
Trong Vạn Bảo đại hội tuy hỗn tạp nhân yêu lưỡng tộc nhưng sự tình bất ổn xảy ra trước mắt bao người thì vô cùng hiếm thấy.
"Sư phụ. Con cùng sư đệ đã tìm được vị yêu tộc tiền bối mà người muốn tìm. Nhưng khi hai ta trên đường trở về, qua một chỗ hẻo lánh thì đột nhiên gặp một phụ nhân, phụ nhân kia chỉ là quan sát Khí Linh Tử sư đệ hai lần, đột nhiên sử ra một trận quái phong, đem sư đệ cứ thế mà bắt đi." Hải Đại Thiếu thấy bộ dáng trấn định của Hàn Lập thì trầm tĩnh trở lại, cung kính mở miệng.
"Phụ nhân kia hình dáng ra sao, có điểm gì đặc biệt chăng?" Lần này Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, hàn quang trong mắt chợt lóe hỏi.
"Phụ nhân vừa cao lại vừa gầy, có bộ tóc dài trắng xám, trên trán còn có một nốt ruồi rất lớn, cả người tỏa ra khí tức âm trầm, bộ dáng vô cùng đáng sợ. Đúng rồi, phụ nhân này trước lúc rời đi còn đánh ta một chưởng, khiến con ngất tại chỗ. Về sau con được một nhóm tu sĩ đi ngang qua cứu tỉnh, đồ nhi mới có thể trở về cầu cứu sư phụ" Hải Đại Thiếu có vẻ rất phẫn hận nói ra.
"Còn đánh ngươi một chưởng? Ngươi lại gần đây để vi sư xem một chút" Hàn Lập nghe xong trong lòng khẽ động, khẽ vẫy tay về Hải Đại Thiếu.
"Tuân mệnh!" Hải Đại Thiếu nghe vậy trong lòng cả kinh, nhưng không nói hai lời lập tức tiến lên vài bước.
"Quả nhiên như thế! Tâm cơ thật ác độc!" Thần niệm Hàn Lập hướng về thể nội Hải Đại Thiếu đảo qua, trên mặt hiện vẻ tức giận.
Sau đó cánh tay hắn vừa nhấc túm lấy tay Hải Đại Thiếu, tiếp theo từ đầu ngón tay bắn ra một vầng thanh quang, cuồng chú vào trong thân thể Hải Đại Thiếu.
Chốc lát sau, một sợi tơ nhỏ màu đen bị thanh quang bao vây, cưỡng ép từ bên trong thể nội của Hải Đại Thiếu rồi lôi ra.
Sợi hắc tơ này mới vừa rời thân thể Hải Đại Thiếu thì lập tức liều mạng giãy dụa trong thanh quang, thì ra là một loại quái trùng vô danh.
Hải Đại Thiếu thấy cái này, tự nhiên sắc mặt tái mét, không khỏi vừa sợ vừa giận.
"Phụ nhân hạ độc thủ thứ gì với con? "
". Hừ, ngoại trừ nó thì còn là gì. Đây là Phụ Tâm Ti, một loại yêu trùng tương đối hiếm thấy. Khi còn là ấu trứng thì nó to cỡ chiếc đũa, được tu sĩ tinh thông khu trùng chi đạo bắt về, sau khi tế luyện thì thân thể từ từ trong suốt dần, chỉ khi hóa thành vô ảnh mà mắt thường vô pháp nhìn thấy, mới tính chân chính tế luyện đại thành. Dùng khu sử để đối địch, vô sắc vô hình rất khó lòng phòng bị. Mà một khi bị trùng này chui vào bên trong cơ thể, khi vào giờ Ngọ, nó sẽ phóng ra nhiệt độc công tâm người bị ký phụ, trong khoảnh khắc có thể làm người ngã xuống mất mạng. Sau này muốn tra ngọn nguồn cũng rất khó. Con Phụ Tâm Ti này tuy rằng chưa luyện chế đại thành, nhưng đã hao phí chí ít tâm huyết mấy trăm năm của chủ nhân. Dùng trên người một trung cấp luyện thể sĩ như ngươi thật đúng là vẽ rắn thêm chân!" Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, giải thích vài câu cho Hải Đại Thiếu.