Hàn Lập đương nhiên hiểu lời Hải Đại Thiếu, cơ mặt không khỏi khẽ giật một chút.
Tên này thật đúng là dở hơi!
Chỉ nghe con Cự quy ở xa xa hướng lên không trung phát ra một tiếng gầm rú kinh thiên động địa, tứ chi cùng đầu co rụt lại.
Thân hình Cự thú biến thành một ngọn núi đen sì, nhất thời bất động tại chỗ.
Lúc này, đám tu sĩ tại tòa Hắc thành trên ngọn núi mới bắt đầu hành động.
Cả một đám Lôi Vệ bay lượn trên không trung. Các hắc sắc giáp sĩ tách thành đội, lấy ra khí cụ bày trận quanh ngọn núi màu đen.
Một lát sau, tầng tầng pháp trận cấm chế đã được bố trí xong ngay tại "Hắc Sơn", đồng thời một tầng sương mù màu đen cuồn cuộn tỏa ra, che phủ hoàn toàn Hắc thành trên ngọn núi.
Những hắc sắc giáp sĩ làm xong lập tức bay vào trong hắc sương vụ, một lát không còn không thấy bóng dáng.
Nhất thời trong hắc sương vụ im ắng trở lại, tình cảnh so với khi nãy thì tương phản hoàn toàn.
Đúng lúc này, trên đỉnh một ngọn núi khác phát ra một tiếng rồng ngâm, một đạo kim quang bắn nhanh ra, chớp động mấy cái đã hiện phía trên không màn sương vụ màu đen.
Hào quang chói mắt chợt tắt, hiện ra một con Giao Long ánh vàng rực rỡ, trên đầu có một chiếc sừng màu bạc dài tới hơn mười trượng.
Đứng trên lưng Giao Long là một bạch y nam tử đang mỉm cười.
Chính là Thiên Nguyên Thánh Hoàng!
"Huyền Vũ đạo hữu, nhiều năm không thấy. Phải chăng nên ra gặp Thiên Nguyên ta một chút."
"Hừ, thì ra là lão gia hỏa nhà ngươi, muốn gặp người thì trực tiếp tiến vào là được. Tuy ngươi không phải Thiên Diệu, nhưng chỉ là một ảo trận chắc không ngăn được Thánh Hoàng đại nhân chứ?"
Lúc này trong sương vụ màu đen truyền ra thanh âm lạnh lùng, không chút khách khí đối với Thiên Nguyên Thánh Hoàng.
"Ha ha, bổn hoàng đã thất lễ!" Thiên Nguyên Thánh Hoàng mỉm cười, như không thèm để ý tới ngôn ngữ bất hảo của đối phương, chân dẫm nhẹ vào Kim Giao, nhất thời hóa thành một kim sắc quang cầu bắn vào trong sương vụ màu đen, không còn thấy bóng dáng.
Tức thời trong tầng sương mù lại trở về với sự im ắng lạ thường.
Các Hợp Thể tu sĩ ở chung quanh bị kinh động do Huyền Vũ Phách Hoàng đã đến. Cả những kẻ liên can khác cũng không dám ở xem náo nhiệt, cả một đám bay trở về nơi cư ngụ.
Hàn Lập cũng ôm quyền hướng về Liễu Thanh, đang định cáo từ thì nàng thản nhiên cười nói:
"Hàn đạo hữu nếu không chê, xin mời đến chỗ của thiếp thân. Nơi đó có một vị đạo hữu khi xưa đã từng gặp qua đạo hữu."