Vị Hoa tiên tử của Hồ tộc này cũng là một nhân vật tai tiếng, trước kia đã từng thoát ly khỏi Thiên Hồ nhất tộc, đã từng một hơi hút khô chân dương chi khí của hàng trăm thanh niên ưu tú trong yêu tộc. Đến nỗi bị Thiên Hồ Vương đích thân truy sát một thời gian ngắn mà vẫn còn có thể thoát được tính mạng.
Lão đạo nào dám để cho người khác dễ dàng biết được rằng nàng này cùng hắn có liên hệ rất lớn cơ chứ.
"Được rồi, nếu đã bước đầu tiếp xúc qua với vị Hàn đạo hữu này như vậy rồi thì mấy ngày tới bần đạo muốn bế quan một chút. Gần đây việc tu luyện của ta bỗng nhiên có chút thành quả, ta tính cẩn phải cẩn thận tìm hiểu một chút. Chỗ này của ta không tiện để tiên tử ở lại vậy trước hết xin tiễn khách." Lão đạo lại cùng nàng này nói qua vài câu rồi cũng buông ra lời tiễn khách.
"Cái lão đạo ngươi đúng là đồ giảo hoạt! Rõ ràng là ngươi sợ ta hạ thủ với cái đám đồ tử đồ tôn ít ỏi kia của ngươi nên hết lần này tới lần khác nói tới cái gì bất tiên. Nơi rộng rãi như thế này, sao có thể nói chỗ cho một mình bản tiên tử cũng không có. Bất quá nói đi phải nói lại, những môn nhân đệ tử mà ngươi mang đến lần này, tư chất quả có chút không tồi. Nghe nói vài đứa con cháu mà ngươi thích nhất cũng ở trong đó, Vạn Cốt đạo hữu cần phải cẩn thận một chút đấy." Nữ tử khẽ cười, thoáng một cái, thân hình bỗng biến mất tại chỗ không thấy đâu nữa.
Một khắc sau, linh quang trong truyền tống trận lóe sáng, nàng này bỗng nhiên xuất hiện nơi đó.
Bất quá mặt mũi nữ tử lúc này lại biến thành rõ ràng lại y như nữ tử được Vạn Cốt chân nhân cưng chiều khi trước.
Khi lão đạo nghe đối phương nói vậy, sắc mặt không khỏi trắng bệch đi mấy phần, vội vàng nhấc tay một cái, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một khối lệnh bài màu bạc, cũng hướng pháp trận quơ một cái.
Âm thanh vù vù vừa vang lên từ pháp trận truyền tống, trong nháy mắt nữ tử đã truyền tống vô tung vô ảnh.
Vị Vạn Cốt chân nhân này cười khổ lắc đầu, cũng xoay người lại đi.
Cùng thời gian đó, Hàn Lập trở lại chỗ mình, một mình ngồi ở vị trí chủ ở đại điện, đang im lặng trầm ngâm suy tính gì đó.
Vị Vạn Cốt chân nhân này rốt cuộc có chủ ý gì.
Nếu muốn bảo là vừa thấy hắn đã hợp ý, mới nảy ra ý giao hảo, tự nhiên hắn không tin chút nào.
Huống chi, trước đó cái tên sủng cơ trong lòng lão đạo đã thi triển Huyễn Hóa Chi Thuật cực kỳ cao minh, che đi khuôn mặt thật, lại càng thêm khả nghi mấy phần.
Bất quá, hắn cũng không cảm nhận được ác ý gì từ những cử động của đối phương nên mới yên tâm nói chuyện với lão đạo hồi lâu mới rời đi.
Tất nhiên nếu quả thật đối phương có mưu đồ gì đi nữa thì với thần thông hiện tại của hắn cũng có thể đánh một trận với Hợp Thể hậu kỳ, đương nhiên là không cần phải quá e ngại.
Cũng phải nói nếu Hắc Vực trao đổi hội kia thần bí giống như đối phương nói thì quả thật hắn muốn tham gia một chút.
Dù sao hắn vốn cũng không trông mong có thu hoạch lớn gì ở Vạn Bảo đại hội giữa ban ngày ban mặt kia.