Hai người Hải Đại Thiếu nghe thấy vậy mặc dù hơi có chút thất vọng, nhưng cũng không dám không nghe theo phân phó của Hàn Lập, tức thì liên miệng đáp ứng.
Bấy giờ Hàn Lập mới mang hai người ra khỏi đại điện, thẳng hướng truyền tống pháp trận ở bình thai mà đi.
Khi Hải Đại Thiếu cùng với Khí Linh Tử đã ở bên trong pháp trận, Hàn Lập lấy ra một cái lệnh bài màu bạc, phất nhẹ hai cái.
Pháp trận bắt đầu hiện ra ngân quang, đưa hai người đến đại điện tầng thứ nhất.
Sau đó bản thân Hàn Lập cũng chậm rãi bước vào pháp trận.
Linh quang lại lóe lên, thân ảnh của hắn trong phút chốc cũng biến mất không thấy.
Sau khoảng thời gian một chung trà, Hàn Lập đã ở trong một cung điện hùng vĩ màu đỏ như được xây nên từ san hô, cùng với một lão đạo đang ôm trong lòng một cô gái xinh đẹp, đang trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
Lão đạo này có mũi như chim ưng, ánh mắt thâm trầm dị thường, một đầu tóc trắng búi thành hình tam giác, thân mặc một đạo bào màu xám tro, ở bên ngoài có thêu rất nhiều khô lâu màu trắng trông rất sống động, ước chừng hơn mười tám viên.
Mà nữ thị thiếp xinh đẹp đang tựa trong lòng lão đạo kia chẳng những thân thể đẫy đà, da thịt lại càng bóng loáng như ngọc, trên người là một tấm áo choàng mỏng màu trắng phất phơ, mà hơn phân nửa thân thể cũng chúi vào trong lòng lão đạo, chỉ để lộ ra khuôn mặt thiên kiều bá mị, đang vừa nghe lão đạo cùng với Hàn Lập nói chuyện với nhau vừa cười khúc khích.
Xa hơn một chút về phía hai bên đại điện, còn có bảy, tám nữ tử cũng giống như nàng kia, mỗi người lại mặc một màu khác nhau, đang khoanh tay ngoan ngoãn đứng ở một bên.
Lão đạo kia hiển nhiên là chủ nhân của nơi này, cũng là Vạn Cốt chân nhân của Bạch Cốt môn.
Cho dù là nữ tử đang ở trong lòng của hắn hay là những người khác đang ở hai bên, cũng đều là thị thiếp của hắn trên danh nghĩa. Chẳng qua cô gái đang ở trong lòng kia, cho dù là tướng mạo hay phong tình đều hơn xa những cô gái khác, chắc hẳn là người được lão đạo sủng ái.
Hàn Lập vừa cùng đối phương tùy ý bàn về một chút chuyện lúc xưa hắn trải qua ở trong man hoang, đồng thời trong lòng lại âm thầm cân nhắc tới một số tin đồn có liên quan đến Vạn Cốt chân nhân.
Nghe nói Vạn Cốt chân nhân chẳng như tu luyện công pháp của ma đạo, hơn nữa tính cách trời sinh là cực kỳ háo sắc, rất thích thuật thải bổ, cơ hồ là mỗi đêm không có gái là không vui. Bây giờ xem ra, những thứ kia hơn nửa là không giả.
"Ha hả, không nghĩ tới Hàn đạo hữu mặc dù tuổi trẻ nhưng kiến thức lại rộng như thế. Năm đó khi ta Hợp Thể sơ thành thì bất quá cũng chỉ du lịch ở khu vực phụ cận Nhân tộc một phen rồi cũng trở về thôi. Tới giờ tuổi lại càng không còn trẻ nữa, lại càng không nghĩ đến chuyện rời xa Nhân tộc nữa." Lão đạo sau khi trầm trồ tấm tắc một phen xong, cũng thở dài một hơi rồi nói.
"Vạn Cốt huynh chê cười ta. Sở dĩ ta ở trong Man hoang lâu như thế, vốn là do cơ duyên xảo hợp bắt buộc như thế. Nếu nói thật sự về bản tâm của Hàn mỗ thì tuyệt không dám rời xa bổn tộc. Cũng may là vận khí của tại hạ không tệ, có thể nói là đã đi khắp non nửa đại lục, mà vẫn còn may mắn toàn thân quay về." Hàn Lập mỉm cười nói.