"Vạn cốt chân nhân, ta cũng có nghe nói qua một chút. Nghe nói vị đạo hữu này vốn cũng là một tán tu, vậy mà vạn năm trước khai sáng Bạch Cốt môn, trở thành tổ sư khai phái của một phái, chí hướng có vẻ không nhỏ." Hàn Lập suy nghĩ một chút rồi nói.
"Về điều đó thì Bạch Cốt môn ở trong Huyền Vũ cảnh của chúng ta cũng là một thế lực không nhỏ, nó đủ sức đứng vào hàng ngũ mười tông môn đứng đầu. Trong thời gian ngắn có thể làm được như vậy, có thể thấy thần thông của Vạn Cốc tiền bối quả không tầm thường. Phải rồi, Vạn Cốt tiền bối hiện giờ cư ngụ ở tầng cao nhất của Nghênh Tiên Cung. Tiền bối nếu như muốn ở tầng đó thì cứ việc nói với Tổng quản đại nhân của Nghênh Tiên Cung là được." Đại hán cung kính trả lời.
Đang lúc nói chuyện, bốn gã Lôi Vệ đã dẫn Hàn Lập dẫn tới cửa chính cung điện bạch ngọc, cách đó mấy dặm có vài tên giáp sĩ mặc thanh sắc giáp y trong suốt, đang xếp hàng thẳng tắp thủ hộ nơi đó.
Đại hán cầm đầu vội vàng nhảy xuống khỏi cự lang, đi tới trước một gã thủ vệ, hướng Hàn Lập chỉ trỏ, vừa cúi đầu nói mấy câu gì đó.
Tên thủ vệ mặc giáp xanh kia vẻ mặt vốn có chút lạnh lùng, đột nhiên biết sắc, sau khi cẩn thận đánh giá hai mắt Hàn Lập liền lập tức hướng Hàn Lập vái chào, sau đó xoay người tiến vào trong đại môn.
Mà đại hán thì lại một lần nữa trở về bên cạnh Hàn Lập, nói:
"Hàn tiền bối, đám người vãn bốn còn trách nhiệm tuần tra nặng nề trong người, không thể ở chỗ này đợi lâu được. Sau một lát Tổng quản đại nhân của tiên cung sẽ đích thân ra đón tiếp tiền bối, bốn người vãn bối xin phép đi trước."
Bốn người đại hán vừa hướng Hàn Lập khom người cúi chào, nói lời từ biệt.
Hàn Lập tự nhiên sẽ không ngăn trở, khoát khoát tay, để cho bốn gã Lôi Vệ này rời đi.
Cơ hồ ngay khi cự lang của đám người đại hán vừa mới bay đi trong nháy mắt, thì có hai người cũng từ trong cửa điện đi ra.
Một người chính là tên thanh giáp vệ sĩ mới vừa rồi chạy vào trong cửa, tên còn lại thì là một lão giả mặt trắng mặc áo bào màu tro, hai mắt nhỏ màu xanh, có tia sáng lấp lánh, là một gã tu sĩ Luyện Hư trung kỳ.
"Vị này chính là Hàn Lập tiền bối phải không. Không biết tiền bối giá lâm, vãn bối Tông Miễn không thể nghênh đón từ xa, mong tiền bối thứ tội." Lão giả tiến lên mấy bước, hướng Hàn Lập thi lễ từ xa, cung kính vô cùng.
"Tông đạo hữu không cần phải khách khí, tại hạ đường xa đến đây cũng có chút mệt mỏi rồi. Hay là hãy mau sớm an bài cho ta chỗ dừng chân đi." Hàn Lập cũng đánh giá đối phương vài lần xong liền bình tĩnh nói.
"Tiền bối yên tâm, Nghênh Tiên cung đã sớm bố trí tốt hết thảy, tiền bối lập tức có thể đi vào. Ngoại trừ tầng trên cùng đã có Vạn Cốt tiền bối ở, không thể cho người khác vào, còn lại tám tầng kia cũng chưa có ai ở, tiền bối có thể tùy ý chọn lựa." Tông Miễn mỉm cười nói.
"Vậy tầng thứ năm thì sao. Không cao cũng không thấp, cũng vừa đúng ý của ta." Hàn Lập sau khi suy nghĩ một chút liền nói như vậy.
"Vâng, ta mang tiền bối đi xem qua trước một chút. Nếu tiền bối có gì không vừa lòng thì vãn bối sẽ lập tức điều chỉnh." Lão giả nói có phần xởi lởi.