Nghe Lão bà nói vậy, Nhạc Hoa tiên tử cùng với Bạch Hóa Cập mới tỏ ra mừng rỡ, những lo âu nãy giờ cũng tiêu tan.
Trì hoãn thời gian tu luyện những mấy trăm năm, cho dù là đối với người thân nhất đi nữa cũng không có mấy ai bằng lòng bỏ ra, huống gì đây là vì một ngoại nhân vốn không quen không biết.
"Phương pháp thứ hai kia là gì?" Nam tử lòng đầy hi vọng truy hỏi một câu.
"Cách giải quyết thứ hai, chính là đi tìm linh dược trong truyền thuyết để luyện chế ra vài loại đan dược chí dương, sử dụng phương pháp Thủy Hỏa Giao Tế để thay đổi Băng Tủy Thân Thể. Loại này cũng không đơn giản hơn so với phương pháp thứ nhất, chưa nói những thứ linh dược kia toàn là thế gian hiếm thấy, ngàn năm khó xuất hiện được một lần, căn bản không phải chúng ta có thể tập hợp được. Cho dù có được đi nữa, sau khi luyện chế ra đan dược chí dương rồi phục dụng cũng hậu hoạn vô cùng. Mặc dù có thể bài trừ Băng Tủy Thân Thể, nhưng theo cùng với hình thức giao tế còn gây phá hủy tư chất linh căn của chủ nhân linh thể. Nặng thì hoàn toàn phá bỏ linh căn, trở thành một phàm nhân, nhẹ thì linh căn trở nên vô cùng thấp kém, trên đường tu tiên cũng vì thế mà khổ cực trăm bề" Bà lão nói với sắc mặt ngưng trọng.
Nam tử trung niên mặt mũi hoàn toàn trắng bệch, không còn lời gì để nói.
Thiếu phụ ở giữa cũng giật mình trong chốc lát, bỗng nhiên khẽ cắn răng hướng Hàn Lập khẩn cầu:
"Hàn tiền bối, lão nhân gia người pháp lực to lớn, nếu người có thể xuất thủ cứu giúp Quả Nhi, cả nhà vãn bối sau này nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp đại ân này".
Nghe thấy thiếu phụ nói vậy, Lão bà không khỏi động lòng, không kìm được nhìn về phía Hàn Lập.
Lúc trước rõ ràng Hàn Lập cũng tỏ ra là vì nữ đồng này mà đến đây.
Nói như vậy, vị "Hàn tiền bối" này cũng không hẳn là không thể xuất thủ.
Nam tử trung niên không chút lưỡng lự hướng Hàn Lập dập đầu liên tục!
Hàn Lập nghe vậy, cũng lộ ra vẻ mặt như cười như không, sau một hồi lâu mới từ từ trả lời:
"Cũng coi như là ngươi hiểu biết. Không sai, nếu Hàn mỗ đã thân chinh đến đây, đúng là có ý cứu chữa cho nha đầu này".
"Đa tạ đại ân đại đức của tiền bối!" Thiếu phụ vừa nghe thấy quả đúng như mình suy đoán, trong lòng mừng rỡ, đang muốn hướng Hàn Lập quỳ lạy.
Nhưng Hàn Lập lại lắc đầu, vung một tay áo lên.
Tức thì có một cỗ sức lực vô hình đồng thời tuôn đến dưới chân hai người Bạch Hóa Cập rồi nâng họ lên một chút.
Một người căn bản không cách nào quỳ gối xuống, người kia lại bị một lực mạnh mẽ ép đứng lên.
"Hai người các ngươi đừng vội cám ơn ta trước. Có xuất thủ hay không còn phải xem các ngươi có chịu đáp ứng điều kiện của ta không rồi hãy nói, mặc dù ta rất ấn tượng với tiểu nha đầu này, nhưng cũng không tự dưng mà làm trễ nải của ta mấy trăm năm khổ tu đươc" Thần sắc Hàn Lập thản nhiên nói.
"Tiền bối có gì điều kiện gì xin hãy nói ra. Chỉ cần có thể làm được, vãn bối tuyệt không chút đắn đo" Nhạc Hoa tiên tử không chút lưỡng lự mà đáp ứng.