"Hoá ra đạo hữu chính là vị Hàn Lập mà mấy năm trước vừa mới tiến giai, thật là thất kính! Tiếc là lúc trước đạo hữu lại cự tuyệt lời mời của Thánh Thành, nếu không bổn hoàng có thể sớm đã cùng Hàn đạo hữu thoải mái nâng cốc uống vài chén với nhau rồi." Thiên Nguyên Thánh Hoàng quan sát trên dưới Hàn Lập vài lần, rồi cười cười nói.
"Thánh hoàng nói như vậy thì hơi quá. Nghe nói Hàn đạo hữu chỉ mất có mấy trăm năm thời gian, liền từ một gã Hoá Thần tu sĩ tiến giai tới cảnh giới trước mắt. Tốc độ như vậy quả thật là đáng sợ. Không thể nói từ trước đến nay chưa từng có ai, nhưng như vậy cũng đủ làm cho ta xấu hổ!" Tên tăng nhân béo tròn lúc này cũng hướng Hàn Lập mở miệng tiếp lời, đồng dạng đối với Hàn Lập vô cùng hứng thú.
"Đại sư quá khen rồi. Hàn mỗ tư chất bình thường, nếu không phải là trong Man Hoang Thế giới bản thân gặp mấy lần cơ duyên, thì làm sao lại có thể tiến giai nhanh như vậy được." Hàn Lập biểu hiện vô cùng khách khí nói.
"Thiên Thiền đại sư, có cái gì muốn nói, thì trước tiên hãy để cho ta kính Hàn đạo hữu một ly linh tửu đã rồi hãy nói sau. Bổn hoàng cũng không có ham mê cái gì khác, chỉ là đối với vật trong chén này là vô cùng yêu thích. Nếu không phải danh hiệu Thánh Hoang này là qua nhiều thế hệ tổ tiên truyền thừa xuống, thì bổn hoàng muốn chở thành một vị "Tửu Hoàng". ha ha "tửu hoàng" mới là tâm ý mà bổn hoàng muốn hướng tới." Nho sinh mặc áo bào trắng cười nhẹ một tiếng nói, rồi nhấc tay cầm một chiếc chén ngọc màu lục ở phía trên chiếc bàn ngọc cùng với một chiếc bầu rượu màu đỏ đậm cầm vào trong tay.
Sau đó vị Thiên Nguyên Thánh Hoàng này cổ tay khẽ nhấc lên, tiếp theo từ trong bầu rượu đổ ra một ly linh tửu vô cùng nồng đậm, rượu này nhìn như trong suốt, có màu đỏ như trứng gà, nhìn giống như một loại hổ phách. Rồi tự mình đưa cho Hàn Lập.
Hàn Lập không dám thất lễ, trong miệng nói một tiếng cảm ơn, rồi đem chén rượu tiếp lấy, trong nháy mắt hắn dùng thần niệm khẽ đảo qua chén rượu một vòng, biết rằng rượu này không có vấn đề gì, ngược lại không biết rượu này được ủ bằng vật gì mà tạo thành, mà có thể tản ra hương khí làm say lòng người, hơn nữa ở trong đó còn ẩn chữa một cỗ linh khí kinh người, tuyệt không thua một loại linh dược làm tăng tiến tu vi.
Hàn Lập khẽ nhấc tay lên, liền đem rượu có trong chén chậm rãi uống một hơi cạn sạch.
"Quả nhiên là hảo tửu, theo Hàn mỗ biết đến trong các loại linh tửu, thì rượu này có thể là một trong ba loại đứng đầu." Hàn Lập sau khi uống xong, trên mặt có một tầng hoàng sắc linh quang chợt loé qua, có chút động rung nói.
"Một trong ba loại đứng đầu? Nói như vậy, Hàn đạo hữu còn biết một loại linh tửu có thể so với loại "Hổ Phách Linh Tửu" này!" Thiên Nguyên Thánh Hoàng vừa nghe thấy lời này, có chút ngẩn ra, tiếp theo mừng rỡ hỏi.
Hàn Lập mỉm cười, định tiếp tục trả lời. Thì lão giả tên kêu là Hoàng Đãng lại khẽ cười nói:
"Thánh hoàng, trước tiên chúng ta hãy ngồi xuống vừa ăn vừa uống rượu đã, rồi sau đó tiếp tục nói chuyện. Chứ để cho Hàn huynh đứng nói chuyện như vậy, quả là có chút thất lễ."
"Đúng vậy! Do bổn hoàng nhìn thấy Hàn đạo hữu nên vô cùng cao hứng. Nhân tộc chúng ra đã gần ngàn năm nay cũng chưa có Hợp Thể Kỳ tu sĩ mới nào tiến giai." Thiên Nguyên Thánh Hoàng vỗ vỗ đầu, vội vàng mời Hàn Lập cùng nhập tiệc, còn bản thân mình cũng về tới vị trí của mình ngồi xuống.