"Vị này chính là Hàn đạo hữu?" Thiếu phụ cẩn thận liếc mắt đánh giá Hàn Lập một cái, trong mắt loé lên một tia nghi ngờ.
Vừa rồi Hàn Lập chỉ thoáng cái đã xua tan linh áp của nàng phóng ra, việc này làm cho nàng vô cùng chú ý, hiện giờ lại nghe thấy người này có thể chữa khỏi bệnh cho nữ đồng, khiến cho trong lòng nàng không khỏi rùng mình.
Nàng rõ ràng cảm ứng được đối phương chỉ là một gã Trúc Cơ Kỳ tu sĩ, nhưng từ trên người đối phương nàng lại cảm thấy một cỗ uy áp không nói lên lời mơ hồ tán phát ra. Khiến cho thiếu phụ có cảm giác chỉ cần đối phương vừa ra tay một cái, thì chỉ một kích có thể diệt sát mình.
"Như thế nào lại có cảm giác này?"
Nữ tử kêu thầm một tiếng, trong cơ thể pháp lực khẽ lưu chuyển một vòng, rồi lại dùng thần niệm hướng Hàn Lập cẩn thận quét tới.
Nhưng lúc này, loại uy áp trên thân Hàn Lập, lại biến mất hoàn toàn, giống như nó chưa bao giờ xuất hiện qua.
Thiếu phụ tâm niệm khẽ xoay chuyển nhanh hơn mấy phần, trong lòng càng ngày càng nghi ngờ, nhưng vì nữ đồng tên là Ngân Hạnh Nhi kia, nên nàng vẫn hướng ba người Hàn Lập tươi cười nói:
"Thiếp thân Nhạc Hoa, đa tạ ba bị đạo hữu ra tay trợ giúp tiểu tế (con rể) cùng Quá Nhi! Nếu không chê, mời ba vị đạo hữu tới động phủ nhỏ hẹp của ta nghỉ ngơi một chút, Nhạc Hoa nhất định phải cảm tạ đại ân cứu mạng của ba vị đạo hữu."
"Cái này …!"
Đối diện một gã Kết Đan tu sĩ, ngay cả Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử là kẻ lớn gan, nhưng trong lòng cũng không khỏi có chút lo lắng, nhịn không được liền dùng ánh mắt liếc nhìn Hàn Lập rò xét.
Mà Hàn Lập cũng không biết nghĩ tới cái gì, ánh mắt lại đảo qua trên người nữ đồng tên là Quá Nhi kia, sau đó bất động thanh sắc gật gật đầu nói:
"Nếu Nhạc đạo hữu đã có ý mời, vậy thì ba người Hàn mỗ liền quấy rầy một phen."
"Đâu có, đạo hữu có thể quang lâm tới nơi ẩn cư chật hẹp của thiếp thân, chính là điều may mắn của Nhạc Hoa rồi!" Thiếu phụ vừa nghe thấy Hàn Lập lấy ngang hàng thân phận để xưng hô đối với mình, có chút ngẩn ra, nhưng lại không có hiện ra một chút tức giận nào, ngược lại có vài phần vui mừng.
Hiển nhiên vị Nhạc Hoa tiên tử này mờ hồ đoán ra được cái gì đó.
Bên cạnh trung niên nam tử miệng khẽ há ra, nhìn về phía Hàn Lập với ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
Người khác thì không biết, nhưng hắn rất rõ tính cách của vị nhạc mẫu đại nhân này là người tâm cao khí ngạo. Hiện giờ lại đối với một gã Trúc Cơ Kỳ tu sĩ khách khí như vậy, khiến cho hắn khó có thể tin vào mắt mình.
Nhưng đối với Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử do mới lần đầu tiếp xúc với một gã kết đan tu sĩ, nên cũng không cảm giác được có cái gì không ổn, lại nghe thấy Nhạc Hoa tiên tử muốn hậu tạ bọn hắn, ngược lại cả hai đều hiện lên vẻ hớn hở.
Ngay khi Hàn Lập định vung tay xuất ra phi xa để mọi người rời đi nơi này. Thì trên bầu trời lại mơ hồ nghe thấy những âm thanh vô cùng du dương từ phía xa xa truyền tới.
Âm thanh vô cùng vui vẻ dễ nghe, làm cho người nghe có cảm giác say lòng.
Đám người Hàn Lập cùng Nhạc Hoa tiên tử vừa nghe thấy âm thanh này, đều ngẩn ra, đồng thời đều ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh truyền tới.
Chỉ thấy xa xa phía chân trời, có một đám mây ngũ sắc lưu động, rồi hiện ra hai hàng giáp sĩ trên người mặc hắc sắc chiến giáp đang cưỡi trên một quái thú đầu trâu thân hổ.