Bọn ba người Thạch Luân sắc mặt âm trầm, không nói tiếng nào liền nhìn chằm chằm về hướng cây đại thụ.
Kết quả thấy lóe lên linh quang màu xanh phía sau gốc cây, bỗng hiện ra thêm ba tên tu sĩ xa lạ.
Một gã mặc nho bào màu vàng, đúng là một mỹ nam tử khoảng hơn ba mươi tuổi. Một tên trên lưng đeo thanh mộc kiếm đen tuyền, chính là một tiểu đạo sĩ ước chừng mười bảy mười tám tuổi. Người cuối cùng là một thanh niên vận thanh bào, niên kỷ trông khoảng hai mươi, khuôn mặt rất bình thường chẳng có điểm nào bắt mắt cả, nhưng trên tay hắn đang cầm một tấm phù triện ngân sắc, tay còn lại dẫn theo một thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, đúng là nữ đồng Bạch Quả Nhi.
Hiển nhiên bọn hắn chính là ba người nhóm Hàn Lập.
Quả thật cũng khéo, ba người bọn họ vừa trải qua một phen lặn lội đường xa, cũng mới vừa tới chỗ này.
Do đã tới gần phụ cận Cửu Tiên Sơn, lại thêm lúc trước cả đám đã chạy suốt một quảng thời gian, nên bọn hắn dự định dừng lại điều tức một đêm, rồi ngày mai sẽ đi xung quanh tìm Phường thị.
Rốt cuộc, ba người còn chưa kịp ngồi nghỉ ngơi thì đám người Thạch Luân cũng kéo tới nơi hẻo lánh này, cũng chẳng xem bọn hắn vào đâu ngay tại chỗ này mà phô diễn một màn giết người đoạt bảo.
Bất quá, chuyện giống như vầy ở Linh giới hẳn nhiên xảy ra rất nhiều, nhưng có điều tên Thạch Luân này chẳng những đã lật lọng mà còn dùng một đứa trẻ để uy hiếp đối phương, thật quá mức ti tiện mà.
Khiến cho hai người bọn Hải Đại Thiếu vốn mang trong người tấm lòng chính nghĩa, thật sự không thể nhịn được, nên tự nhiên phải xuất hiện và âm thầm ra tay cứu người.
Dĩ nhiên chẳng qua bọn hắn cũng trông ngóng vào vị "Hàn huynh" thâm sâu khó lường đang đứng phía sau kia, nếu không thành công cũng không cần phải lo lắng nguy hại đến tính mạng.
Lúc đó hai người tức giận đầy bụng nên lập tức nhảy ra can thiệp, Hàn Lập thấy vậy cũng chỉ biết cười khổ một tiếng rồi theo ra.
"Các ngươi là ai mà dám rỗi hơi quản vào chuyện ba huynh đệ bọn ta" Thạch Luân vừa thấy hai người đó cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ tu sĩ và một tên phàm nhân không có chút pháp lực nào nên thoáng nhẹ người, liền khôi phục lại vẻ uy hiếp âm trầm nói.
"Khí Linh Tử, cái chiêu "Thay mận đổi đào" này của ngươi thật là thú vị, có thể trực tiếp đem tiểu nha đầu này thay thế bằng khôi lỗi đó. Bất quá, lần trước tại sao ngay lúc chúng ta gặp nạn lại không thấy ngươi đem thứ này ra sử dụng. Chẳng lẽ dưới tình huống xém mất mạng lần đó, ngươi còn tính đường dấu nghề gì sao" Hải Đại Thiếu lại trợn cặp mắt trắng dã ngó tên Khí Linh Tử, tựa như rất muốn tìm hiểu bí mật này.
"Phì! Cái gì mà giấu nghề chứ. Ngươi tưởng rằng tấm phù "Thay mận đổi đào" này rất dễ luyện và sử dụng à. Trước kia chỉ vì muốn luyện chế tấm phù này, cơ hồ ta đã chi hết toàn bộ gia sản mới có thể chế được một tấm duy nhất này. Kết quả ta còn phát hiện ra pháp lực bản thân còn chưa đủ sức để khu động, vừa rồi nếu không phải ta đem phù triện này ra nhờ Hàn huynh kích phát, thì căn bản chúng ta không thể cứu được tiểu nha đầu này đâu" Mặt Khí Linh Tử lộ rõ vẻ bị oan ức, thiếu điều chút nữa đã nhảy cẫng lên luôn.