Vì thế, cặp dở hơi trời sinh này kết hảo hữu cùng nhau lên đường.
Bất quá, hai người cũng coi như cơ cảnh (cơ trí), tình nguyện chọn đường dài mà đi, tận lực tránh những chỗ hung hiểm, cho nên dọc đường đi cũng không có đụng phải nguy hiểm gì lớn. Cho đến khi hai người này trong lúc vô tình đắc tội một tiểu tông môn trong một thành thị nhỏ nên mới gặp phải một phen đại hoạ, bị vài tên cùng giai tồn tại đuổi giết. Nếu không đụng phải Hàn Lập, sợ rằng hai người thật là có đại phiền toái.
Cho nên, trong mắt Hải đại thiếu cùng Khí Linh Tử, vị "Hàn huynh" gặp phải trên đường này thực sự có chút thần bí. Chẳng những một thân tu vi chỉ cách Kim Đan kỳ chỉ có một bước nhỏ nhưng trên người những có không ít pháp khí cùng bảo vật huyền diệu mà lại còn tuỳ ý chỉ điểm mấy câu tâm đắc trên con đường tu luyện cũng khiến cho hai người được lợi không nhỏ, cho dù bọn hắn thúc ngựa đuổi theo cũng không cách nào so được.
Ngay khi Hải đại thiếu được Hàn Lập chỉ điểm về luyện thể thuật, khiến hắn thực ngạc nhiên rất lâu. Dù sao, đối phương cũng là tu tiên giả nhưng đối với luyện thể thuật của phàm nhân quả thực am hiểu vô cùng, thực sự là hiếm thấy. Cũng chính vì vậy, trong suy nghĩ của hai người không hẹn mà càng không thể đánh giá được Hàn Lập, bộ dáng thâm bất khả trắc!
Cũng may, vị Hải đại thiếu và Khí Linh Tử này tính cách trước nay đều là loại người đỉnh đạc. Cho dù biết Hàn Lập không phải tu sĩ bình thường nhưng bọn họ vẫn không thèm để ý chút nào mà ngược lại còn mở miệng gọi một tiếng "Hàn huynh" nhiệt tình dị thường. Nếu không phải "thấy" tu vi của Hàn Lập không cao, phỏng chừng hai người này lập tức thi lễ bái sư từ lâu rồi!
Dù sao tiểu đạo sĩ Khí Linh Tử này mặc dù luôn mồm muốn phát triển Vụ Hải môn lớn mạnh nhưng trên thực tế đã sớm lộ ý niệm bái sư tại Vạn bảo đại hội. Hiện tại, phỏng chừng trong mắt hắn một chút lưu luyến danh hiệu môn chủ Vụ Hải môn cũng không có. Cho dù toan tính của hắn là thế nhưng dọc đường đi, vị Khí Linh Tử này vẫn năm lần bảy lượt chào mời hai người Hàn Lập gia nhập Vụ Hải môn nhưng so ra chỉ là như trò đùa mà thôi.
Tự nhiên hắn luân phiên bị Hải đại thiếu cười mắng, mà Hàn Lập cũng chỉ có thể cười khổ không dứt.
Cứ như vậy, Hàn Lập mang theo hai người một đường phi hành suốt một tháng trời, dĩ nhiên một tháng này nằm trong khoảng thời gian cho phép. Cho đến khi ba người Hàn Lập đi thẳng tới một ngọn sơn phong cách Huyền Vũ không xa liền dừng lại nghỉ ngơi chốc lát rồi lại tiếp tục lên đường.
Vừa rồi là Khí Linh Tử thao thao bất tuyệt nói về Vụ Hải môn mà cũng không quên câu dẫn hai người Hàn Lập, Hải đại thiếu tự nhiên một chút do dự cũng không, ngay lập tức cự tuyệt. Mà Hàn Lập nhìn như cười không dứt kia, ở sâu trong mắt ẩn hiện một tia lam mang âm thầm chớp động, bộ dáng như phát giác ra điều gì đó mà nhìn chằm chằm về phía Hải đại thiếu đối diện không tha.
Đột nhiên, trên mặt Hải đại thiếu đột nhiên hiện ra một tia đỏ sẫm khác thường nhưng chỉ sau một lần hô hấp thời gian liền biến mất vô ảnh vô tung.
"Khai!"
Hàn Lập trong lòng quát khẽ một tiếng, một luồng thần niệm cường đại trong nháy mắt bộc phát hướng thân thể Hải đại thiếu đảo qua thật nhanh.
"Ha ha, không phải là ta mặt dày. Chỉ bằng dị linh căn phong thuộc tính linh của ta mà bái làm môn hạ của tu sĩ Hóa Thần hay Luyện Hư kỳ nào đó đều là việc dễ dàng. Chờ đến lúc ta tu luyện đại thành, khi đó..."