Lão già cùng tên cự hán trông thấy tình hình như vậy, sắc mặt đều lộ vẻ vui mừng.
Hứa Giao dằn lại tia hưng phấn đang dâng trào, liền dùng thủ pháp tương tự gỡ lấy phù triện từ trên hộp ngọc.
Ánh mắt Bạch y nam tử đảo qua đảo lại nhìn kỹ hai món đồ vật, sau một lúc hơi do dự bàn tay còn lại liền chụp lấy ngọc giản lam sắc kia.
Nhẹ nhàng áp ngọc giản lên trán, hai mắt vị nam tử đó khẽ nhắm lại.
Một lát sau, sắc mặt Bạch y nam tử bắt đầu định thần trở lại, rồi dần dần hiện lên chút nghi hoặc, nhưng sau đó lại lộ ra chút vẻ khiếp sợ.
Lão già Hứa Hỏa cùng với Cự hán đứng bên cạng trông thấy tình hình như vậy, liếc mắt nhìn nhau trong lòng không khỏi có chút khẩn trương.
Sau một tuần trà, rốt cuộc Bạch y nam tử thở dài một hơi, thần sắc có chút hoảng hốt rồi lấy ngọc giản đang áp lên trán đem xuống.
"Hiền chất, rốt cuộc bên trong nói gì vậy" Lão già không nhịn được hỏi ngay.
Biểu tình tên cự hán cũng lộ ra vẻ cấp bách tương tự.
"Hỏa thúc, người hãy tự xem đi" Tựa hồ Hứa Giao đã bình tĩnh lại được vài phần, thần sắc biểu hiện phức tạp rồi trực tiếp đưa ra ngọc giản, dường như không muốn bàn luận thêm gì nữa.
Lão già tiếp nhận lấy ngọc giản, tự nhiên trong lòng cũng có chút kinh nghi, sau một hồi do dự cũng tương tự thả thần niệm vào trong.
Lúc này ánh mắt Hứa Giao dừng lại ở hộp ngọc, thoáng cân nhắc liền phất tay áo qua một cái.
Nắp hộp lập tức mở bung ra.
Bên trong hộp ngọc đang ngưng tụ một quầng ô quang lưu chuyển không ngừng, bên trong rõ ràng đang đặt một chiếc bình đỏ tươi cao gần một tấc.
Mặt ngoài chiếc bình này có khắc một loại hoa văn rất kỳ quái, thoáng mơ hồ tỏa ra một cỗ huyết tinh khí.
"Ồ, hình như cái này là …" Tên cự hán đứng bên cạnh thấy rất rõ, lập tức cả kinh nhận ra chút gì đó.
"Không sai, đây chính là Huyết Hồn Bình của tổ truyền Hứa gia. Nguyên trước đây bình này có một đôi, nhưng năm xưa đã bị Băng Phách tổ tiên mang đi một cái rồi, thật không ngờ lại có ngày gặp lại được tại đây" Thần sắc Hứa Giao âm trầm nói.
"Đúng là bảo vật này rồi" Tên cự hán nuốt nước miếng cái ực, liền thì thào một câu.
Hứa Giao cũng không đề cập thêm nữa, liền trực tiếp phân phó cho tên đại hán:
"Ngươi lập tức cầm lệnh bài của ta, điều động tất cả mật vệ trong Tộc đến xung quanh ngọn núi ngay chỗ Tông Miếu cho ta, đồng thời cũng phát động toàn bộ cấm chế gần đó, đem phong tỏa kín mít cho dù con ruồi cũng khó bay lọt. Kế tiếp, mời cho được Đại thúc tổ dù đang trong giai đoạn bế quan cũng phải tỉnh lại rồi vào Tông Miếu chờ ở đó"
"Sao phải điều động mật vệ, lại còn thỉnh Đại thúc tổ xuất quan nữa" Tên cự hán cả kinh, trông bộ dạng rất khó tin.
"Không sai. Đây là chuyện đại sự có liên quan đến Băng Phách tổ tiên, Đại thúc tổ cho dù đang tu luyện đến giai đoạn quan trọng cũng phải mời xuất quan một chuyến" Bạch y nam tử cắn răng một cái, dứt khoát phân phó.
"Thật sự Tộc trưởng đã tìm được tung tích của tổ tiên rồi à, được ta đi làm ngay" Tên cự hán nghe vậy mừng rỡ, liền không chút do dự đáp ứng ngay, rồi đi thẳng ra ngoài.
Còn Hứa Giao thấy tên cự hán sau khi đã rời khỏi mật thất, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc bình nhỏ đỏ như máu, sắc mặt thoáng âm trầm bất định.