". Nếu có thể được đạo hữu cùng trấn thủ bảo vệ tộc quần, lão nạp nghĩ là nhất định sẽ cải thiện được tình cảnh của không ít phi thăng tu sĩ" Kim Việt thiền sư khuyên bảo nhiều như vậy, bất giác thần sắc ngưng trọng lại.
Sau khi nghe qua, trên mặt Hàn Lập cũng trở nên nghiêm nghị vài phần, nhưng ánh mắt chớp động vài cái liền chậm rãi lắc đầu:
"Tuy Hàn mỗ xuất thân từ phi thăng tu sĩ, và cũng nắm rất rõ tình cảnh của tu sĩ phi thăng, nhưng chuyện này thật sự không phải chỉ bằng sức lực của hai người chúng ta mà có thể cải thiện được đâu. Cho dù tại hạ có gia nhập Trưởng Lão hội đi nữa chắc chắn cũng sẽ không có tác dụng gì lớn, trái lại khiến cho quá nửa thành viên trong hội lâm vào cảnh phân tranh lẫn nhau. Đồng thời Hàn mỗ tâm niệm từ những ngày mới bắt đầu bước vào con đường tu tiên, phải kiên trì tu tiên đột phá trường sinh. Tuy hiện nay đã tiến giai lên Hợp Thể, nhưng con đường phi thăng Chân Tiên thật sự vẫn còn quá xa, khó có khả năng lo nghĩ tới những việc khác nữa".
"Đạo hữu đúng là một tu sĩ khắc khổ, bần tăng vô cùng kính nể! Nếu đạo hữu đã hạ quyết tâm như vậy để đi theo chí lớn, lão nạp cũng sẽ không đề cập tới nữa. Hiện nay đạo hữu tiến nhập Thiên Uyên Thành này, nếu có sự tình quan trọng thì bần tăng nguyện giúp đỡ phần nào vậy!" Kim Việt thiền sư đã rõ ràng được quyết định của Hàn Lập, bèn thở dài một hơi cũng không nhắc lại lời mời nhập hội nữa.
"Đa tạ nhã ý của thiền sư. Lần này Hàn mỗ vào thành chỉ cần mua một số tài liệu với xử lý một ít việc được người khác nhờ vã thôi" Hàn Lập chấp hai tay lại khách khí trả lời.
"Ha ha, thì ra là thế. Bất quá nếu thật sự đạo hữu cần giúp gì cứ việc đến tìm lão nạp, trong Thiên Uyên Thành này bần tăng tin tưởng có thể hỗ trợ được phần nào" Kim Việt thiền sư gật gật đầu.
Hàn Lập nghe qua tự nhiên mở miệng cảm ơn không ngớt.
Đoạn kế tiếp, Hàn Lập cùng vị Kim Việt thiền sư này không hề đàm luận chuyện phiếm, mà cùng nhau bắt đầu trao đổi một vài kinh nghiệm tu luyện tâm đắc.
Hầu như đây là đề tài thảo luận hiển nhiên khi các tu sĩ Hợp Thể kỳ gặp gỡ nhau.
Dù sao thì tu vi đạt được tới cảnh giới này như bọn họ, cơ hồ như tu sĩ đã phải hao công tốn lực cả đời mới có thể đạt đến giới hạn cao nhất. Về phần có nghe phong phanh về tu sĩ Đại Thừa cùng Độ Kiếp kỳ thì căn bản chỉ là một chuyện khó mơ tưởng đến.
Nhân tộc chỉ là một tộc rất nhỏ, vì vậy trong cả tộc cũng chưa chắc có được một hai vị như thế.
Cho nên dưới tình huống không có người chỉ điểm như vậy, những Hợp Thể kỳ tu sĩ cũng chỉ còn cách cùng nhau trao đổi nhằm tháo gỡ vài gút mắt trong quá trình tu luyện.
Vị Kim Việt thiền sư này đã là tu sĩ Hợp Thể trung kỳ, bất quá chỉ còn cách cảnh giới hậu kỳ một bước chân nữa thôi, dĩ nhiên về tu luyện tâm đắc phải hơn xa vị Thích Trưởng lão Hợp Thể sơ kỳ kia rồi.