Nghe xong lời này, ánh mắt thiếu phụ nhảy dựng lên, bộ dáng giật mình.
Mặc dù đối phương không có đáp ứng gia nhập Cốc gia nhưng ngược lại còn muốn dùng bảo vật cùng công pháp trao đổi lấy bí thuật luyện hoá Chân linh huyết gia tộc nàng, điều này thật sự làm cho nàng có chút suy nghĩ. Sau khi sắc mặt mỹ phụ này biến hóa mấy lần, rốt cục miễn cưỡng cười một tiếng, trả lời:
"Đề nghị này của Hàn tiền bối chỉ sợ vãn bối không thể đáp ứng được. Bí thuật của Cốc gia ta vốn không thể dễ truyền ra ngoài. Mặc dù tiền bối dùng bảo vật cùng công pháp để đổi lấy nhưng thiếp thân cũng không có thể đáp ứng được. Trừ phi tiền bối chịu đáp ứng chuyện lúc trước."
"Nói như vậy, chuyện gia nhập Cốc gia không cần nói nữa. Không riêng gì Cốc gia, những thế lực khác Hàn mỗ cũng sẽ không gia nhập. Xem ra lần này, để cho hai vị đạo hữu đi một chuyến tay không rồi."
Hàn Lập đối với sự cự tuyệt của thiếu phụ cũng không thèm để ý, ngược lại bình tĩnh nói.
Thiếu phụ chỉ có thể khẽ thở dài, tinh quang mắt chợt lóe rồi không nói thêm cái gì nữa. Đồng dạng, Thích Húc Băng ở một bên cũng chau mày, giống như trước không đề cập tới yêu cầu với Hàn Lập nữa.
Thời gian còn lại, ba người chỉ thuần túy trao đổi một chút tâm đắc tu luyện. Nguyên bản ban đầu không khí còn có chút lúng túng nhưng dần dần cũng hòa hoãn xuống. Hơn nửa canh giờ sau, hai người mới đứng dậy cáo từ nói rời đi. Hàn Lập tự nhiên khách khí mấy câu giữ lại nhưng bộ dạng của lão giả cùng thiếu phụ như ý đã định, hắn chỉ có thể tự mình đưa hai người xuất phủ.
Không bao lâu sau, từ trong biển sương mù liền xuất hiện hai đạo độn quang, linh quang chợt loé lên liền để lộ ra thân ảnh của lão giả cùng thiếu phụ.
"Thích tiền bối, xem ra lần này chúng ta phải tay không mà về rồi. Vãn bối sẽ trực tiếp trở về Cốc gia, còn tiền bối sẽ trở về Thiên Uyên thành sao?"
Thiếu phụ hướng lão giả mỉm cười nói.
"Hiểu Phong đạo hữu cứ tự nhiên. Lão phu cũng không thể về Thiên Uyên thành ngay được. Nghe nói trong Huyền Vũ cảnh cũng có một vị tiến cấp Hợp Thể Kỳ không bao lâu, mặc dù nghe nói người này đã đáp ứng yêu cầu của Phách Hoàng nhưng ta vẫn phải chạy tới đó một chuyến."
Thanh bào lão giả trầm ngâm một chút, đáp.
"Nếu như vậy, vãn bối xin đi trước một bước."
Thiếu phụ gật đầu hướng lão giả thi lễ, sau đó ngoài thân linh quang chợt lóe liền hóa thành một đạo ngân quang hướng chân trời phá không bay đi. Trong nháy mắt, ngân quang cuối chân trời chớp động một cái liền biến mất vô ảnh vô tung.
Thanh bào lão giả vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn về phương hướng thiếu phụ biến mất một lát, sau đó trong miệng than nhẹ một tiếng rồi thả ra một chiếc phi chu màu xanh, thân hình lão vừa động liền nhẹ nhàng đáp lên trên phi chu. Sau đó, thanh bào lão giả giơ bắt đầu bấm quyết niệm chú thúc dục phi chu hóa thành một đoàn lục quang hướng một phươn khác phá không bay đi, trông chốc lát đã bay ra xa cả ngàn dặm. Sau đó không lâu, nơi đây trở nên vắng vẻ, không tiếng động. Nhưng sau nửa canh giờ sau, nơi chân trời đột nhiên linh quang chợt lóe, đạo kia ngân quang kia lần nữa xuất hiện, sau khi bay quanh một vòng liền tiến tới biên giới biển sương mù. Độn quang thu lại, thân ảnh thiếu phụ nhanh chóng hiện ra. Nàng này thần sắc bình tĩnh, hơi thở tràn ngập mùi đàn hương từ miệng khẽ thở ra, mơ hồ hướng về phía biển sương mù thấp giọng nói cái gì đó. Một khắc sau, biển sương mù quay cuồng một trận rồi lần nữa tách ra tạo thành một cái thông đạo. Vị Hiểu Phong tiên tử này không chút do dự độn quang tái khởi tiến vào bên trong thông đạo. Sau đó, biển sương mù một lần nữa khẽ động liền khôi phục lại bộ dáng như lúc ban đầu.