Làm sao vãn bối lại dám có ý nghĩ này. Việc tiền bối đánh sâu vào bình cảnh Hợp Thể kỳ là chuyện quan trọng tới nhường nào, tất nhiên là phải cẩn thận một chút." Thiếu phụ thản nhiên cười nói. "Lúc trước khi lão phu đột phá bình cảnh Hợp Thể kỳ, cũng có tâm lý như Hàn đạo hữu là đi tìm một chỗ cực kỳ vắng vẻ." Lão giả mặc áo bào xanh cũng nở nụ cười. Hàn Lập nghe thấy vậy, tự nhiên cười đáp lễ một tiếng. Tiếp đó, ba người cũng không nói tới chuyện này nữa mà tùy ý tán gẫu một ít chuyện khác. Hàn Lập từ những kinh nghiệm phong phú năm xưa xông pha hai đại lục nên lịch duyệt phong phú có thể nghĩ. Mà lão giả cùng thiếu phụ, một là người đứng đầu Chân Linh Thế Gia, một là người đã tiến giai Hợp Thể nhiều năm, kiến thức tự nhiên không phải chuyện đùa. Ba người cứ thế nói chuyện với nhau, trò chuyện thật vui vẻ. Lão giả cùng với thiếu phụ cũng có cảm giác được mở rộng tầm mắt. "Hàn đạo hữu, nghe ngươi nói như vừa rồi có vẻ hiểu rõ rất nhiều chuyện của dị tộc, có nhiều thứ ngay cả trên điển tịch của nhân tộc cũng không ghi lại, thậm chí còn có chuyện ở đại lục khác nữa. Chẳng lẽ đạo hữu đã từng du lịch qua đại lục khác?" Lão giả rốt cục cũng không nén nổi nghi ngờ trong lòng, liền mở miệng hỏi. "Thích đạo hữu tuệ nhãn như đuốc! Tại hạ đúng là mới đi du lịch man hoang trở vê, về phần đại lục khác thì cũng đã may mắn được đi qua một chuyến." Hàn Lập cũng không có ý giấu diếm, thản nhiên trả lời. Nhưng lão giả mặc áo bào xanh cùng với thiếu phụ cũng không khỏi hít vào một hơi. Hiểu Phong tiên tử trầm mặc chốc lát, mới hơi chần chừ nói: "Không trách được lấy tu vi cùng thần thông của tiền bối trước kia vãn bối cũng không có nghe nói qua. Hóa ra là một mực ở bên ngoài tu luyện, tới gần đây mới trở về bổn tộc. Bất quá nghe Vân trưởng lão nói đạo hữu từng nhắc tới hai Chân Linh Thế Gia là Diệp gia và Lũng gia. Nói tới cái này thì thực ra thiếp thân đang nhớ tới một chuyện, không biết có nên nói hay không?" "Ồ, là chuyện gì vậy? Đạo hữu không cần phải ngại!" Thần sắc Hàn Lập không đổi, nói. "Nếu tiền bối đã có lời thì thiếp thân xin nói thẳng. Không dối gạt tiền bối, sau khi trưởng lão Cốc Vân nói cho ta những chuyện có liên quan tới tiền bối thì thiếp thân có hơi cảm thấy hứng thú, cũng sử dụng một ít nhân thủ điều tra được một người trùng tên trùng họ với tiền bối. Mặc dù thời gian hơi ngắn nên cũng không tìm được nhiều thứ, nhưng cũng tìm được một số tư liệu đơn giản. Trong đó cho biết có một người mấy trăm năm về trước đã từng đảm nhiệm chức Thanh Minh Vệ ở Thiên Uyên Thành cũng tên là Hàn Lập, đó có phải là tiền bối không?" Hiểu Phong tiên tử nhẹ nhàng chậm rãi nói. Lão giả mặc áo bào xanh nghe thấy vậy cũng có chút giật mình. Bất kể là chuyện Hàn Lập năm đó chính là một thành viên của Thiên Uyên Thành hay là chuyện chỉ trong thời gian vài trăm năm mà một gã Thanh Minh Vệ có thể trở thành tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng làm cho vị trưởng lão Thiên Uyên Thành này cảm thấy kinh ngạc. "Ha hả, Chân Linh Thế Gia quả nhiên không phải tầm thường. Đã trải qua nhiều năm như thế nhưng cũng có thể tìm ra xuất thân của Hàn mỗ. Tại hạ đúng là đã từng là Thiên Uyên Vệ của Thiên Uyên Thành, bất quá năm đó sau khi hoàn thành một nhiệm vụ cũng đã khôi phục tự do, thoát khỏi Thiên Uyên Thành." Sắc mặt Hàn Lập hơi đổi, nhưng lập tức lại khôi phục như thường, trả lời. "Nói như vậy, người bị Lũng gia với Diệp gia cùng tìm kiếm kia cũng là Hàn tiền bối rồi." Vẻ mặt thiếu phụ có chút kỳ quái. "Diệp gia, Lũng gia? Hai nhà bọn họ đi tìm ta sao?" Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, thần sắc có vài phần âm trầm. "Diệp gia mất hơn trăm năm tìm kiếm tiền bối rồi cũng bỏ cuộc. Nhưng Lũng gia được xưng là đệ nhất Chân Linh Thế Gia dường như vẫn không đem lệnh chính thức hủy bỏ. Những năm gần đây, Diệp gia cùng Lũng gia trở mặt không ít, mặc dù còn chưa đến mức đánh nhau to, nhưng cũng có lúc có chút xung đột. Bắt đầu là từ sau khi hai nhà bắt đầu tìm kiếm tiền bối." Thiếu phụ nói với vẻ thâm ý sâu sắc. Hàn Lập nhíu mày một cái, cũng không có tiếp lời, ngược lại có chút trầm ngâm. "Năm đó đạo hữu đã từng làm qua Thanh Minh Vệ tại Thiên Nguyên Thành? Cái này quả thật có chút bất ngờ, nhưng cũng may là vừa đúng lúc, đã vậy Thích mỗ sẽ đi thẳng vào vấn đề. Lần này ý định thực sự mà lão phu đến đây chắc hắn là Hàn đạo hữu cũng đoán được mấy phần đi." Lão giả mặc áo bào xanh ho nhẹ một tiếng, lúc này mới mở miệng. "Ồ, Thích huynh nói vậy, chẳng lẽ là lại muốn mời tại hạ trở về Thiên Uyên Thành!" Đuôi lông mày Hàn Lập hơi nhướn lên, nhàn nhạt trả lời. "Không sai, đích xác là lão phu thay mặt cho trưởng lão hội muốn mời đạo hữu gia nhập bổn thành. Dĩ nhiên với tu vi Hợp Thể kỳ của đạo hữu, sau khi gia nhập bổn thành liền lập tức trở thành thành viên của Hội trưởng lão. Về phần đãi ngộ sau đó, nếu Hàn đạo hữu đã từng ở Thiên Uyên Thành hẳn là có thể rất rõ ràng. Cũng không cần lão phu phải nhiều lời làm gì." Thích Húc Băng nghiêm nghị nói. "Cái này..." Trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ cân nhắc, cũng không nói ngay là đáp ứng hay là cự tuyệt. Thiếu phụ thấy vậy, con ngươi khẽ đảo một cái, rồi cũng nhẹ giọng nói: "Nếu Thích tiền bối đã mở miệng, thiếp thân thân là người đứng đầu Cốc gia, tự nhiên ý định đến đây cũng không khác nhiều lắm, muốn mời tiền bối gia nhập Cốc gia, trở thành Thái thượng trưởng lão của Cốc gia chúng ta. Chức vị này, ngoại trừ đãi ngộ sẽ tuyệt đối làm cho đạo hữu hài lòng ra thì bình thường ngoài đại sự liên quan tới sinh tử tồn vong của Cốc gia, chúng ta tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sự gò bó nào đối với đạo hữu.