Ở trung tâm biển sương mù, trên bầu trời là ngân quang lấp lánh, mặt trời vẫn tỏa ánh nắng vàng rực rỡ.
Nhưng ngoại trừ những thứ đó ra thì không thấy một chút gợn mây nào, cũng không có dấu hiệu nào cho thấy có gió nhẹ thổi qua. Trong phạm vi một trăm dặm không nghe thấy chút âm thanh nào, cứ như là hết thảy đều bị một loại năng lượng thần bí nào đó ngưng trệ lại.
Thời gian cứ từng chút, từng chút một trôi qua, nhưng hiện tượng thần bí trong biển sương mù vẫn cứ liên tục duy trì không đổi.
Nhưng vào ngày thứ hai, ở giữa mặt trời màu vàng lại xuất hiện ra một vài đốm đen, khẽ chớp động.
Ngày thứ ba, các đốm đen cũng ngưng tụ lại ở trung tâm mặt trời thành một đoàn bóng đen.
Ngày thứ tư, đoàn bóng đen bắt đầu biến hình kéo dài ra, hơn nữa lại càng ngày càng mảnh.
Ngày thứ năm, một sợi tơ dài nhỏ màu đen trở nên rõ ràng ở phía ngoài vầng mặt trời vàng, từ xa nhìn lại giống như một con mắt màu vàng đang nhắm, vô cùng vĩ đại.
Cực kỳ quỷ dị.
Ngày thứ sáu, tất cả các hiện tượng thiên văn đều duy trì không có gì thay đổi, chỉ có mặt trời phát ra kim quang càng thêm chói mắt.
Buổi trưa ngày thứ bảy, Hàn Lập vốn đang ngồi xếp bằng trong động phủ, liền mở ra hai mắt.
Cùng thời gian đó, mặt trời biến thành một con mắt màu vàng vĩ đại, sợi tơ đen mơ hồ như uốn lượn một trận, cũng từ từ mở ra.
Ở giữa hắc quang, một quang cầu bảy màu giống hệt như con ngươi từ từ hiện ra.
Ánh sáng diễm lệ ở mặt ngoài quang cầu lưu chuyển không ngừng, khiến người ta có một cảm giác như hiểu thấu được thiên địa vạn vật không thể nói lên lời.
Chỉ chốc lát sau, ở phía dưới, bên trong ngọn núi bỗng nhiên có một tiếng hú như tiếng rồng ngâm truyền ra, thanh âm du dương như xông thẳng ra ngoài chín tầng mây.
Trong một không gian khác, tại một nơi tối tăm không biết đâu là đâu, trong một cung điện trắng noãn đang lơ lửng trong không trung, có mấy bóng người mơ hồ chìm trong ánh sáng mênh mông, mỗi người đang ngồi ngay ngắn ở trên một đài cao vài chục trượng, đang từ xa chuyện trò với nhau điều gì đó.
Những bóng người này cũng đều bị linh quang che lại hơn phân nửa hình dáng, phía sau có mấy chục tên đệ tử phục vụ dáng dấp khác nhau, nam phụ lão ấu đều có, mọi người đều kính cẩn dị thường.
Những tòa đài cao này xếp quay trung tâm một đóa hắc bạch kỳ hoa có đường kính trăm trượng, lặng lẽ lơ lửng ở tầng trời thấp,mùi thơm sực nức mũi, thần bị dị thường.
Bỗng nhiên một nhân ảnh mơ hồ có thất sắc linh quang vờn quanh phát ra một tiếng kêu nhẹ, tiếp đó liên miệng kêu mấy tiếng "Cổ quái".
"Huyền Minh đạo hữu, đã xảy ra chuyện gì, sao lại nói như vậy?" Một nhân ảnh dưới bạch quang ở gần đó, thấy kỳ quái liền hỏi một câu.
"Có người tu luyện công pháp "Luyện thần thuật ", hơn nữa tầng thứ nhất đại thành, dẫn phát thiên tượng liền bị tiên khí giám sát của ta cảm ứng được." Bóng người bảy màu sau khi do dự một chút, liền thành thật trả lời.
"Luyện thần thuật? Thuật này sớm đã bị các đại tiên vực liệt vào cấm thuật rồi, còn có người dám mạo hiểm tu luyện? Cho dù như thế, phái người đem người tu luyện bắt lại là được. Đạo hữu cần gì phải kinh ngạc!" Nhân ảnh trong bạch quang vẫn có chút kinh ngạc hỏi.